"Người dân không cần phải sợ chính phủ của họ, chính phủ cần phải sợ người dân của mình"

Thứ Tư, 25 tháng 6, 2014

Ngành bảo hiểm xã hội Việt Nam đang tiến nhanh và không kém phần vững chắc về dĩ vãng của Liên Xô năm 1986. Vỡ quỹ lương hưu là một tương lai không hề “viễn vông”, nếu có thể mượn từ ngữ rất bóng bẩy này của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi ông lần đầu tiên đủ can đảm toát lộ tại Diễn đàn kinh tế thế giới mới đây ở Manila, về thực chất tình hữu nghị giữa hai nhà nước Việt Nam và Trung Quốc.

Khi mùa khô hạn năm 2014 lại càng thêm phơi bày tình trạng kiệt quệ của nền kinh tế và thước đo lòng người, cơ quan Bảo hiểm xã hội Việt Nam đã phải thêm một lần nữa - nhưng lần này bức bách và do đó minh bạch hơn nhiều - công bố con số có tới 12.000 tỷ đồng tiền bảo hiểm xã hội đang bị trốn đóng và nợ đọng, và con số này đang lớn lên hàng tháng theo cấp số nhân. Còn báo chí nhà nước thì không bỏ lỡ cơ hội hiếm hoi để kêu gào: Một tỷ lệ không nhỏ số tiền của người lao động đang sắp mất trắng! Nếu tình trạng này kéo dài, Quỹ bảo hiểm không vỡ mới là lạ!

Thước đo bồn tắm chính trị

Ở Việt Nam, hàng năm quỹ bảo hiểm xã hội chi trả cho trên 1,3 triệu người hưởng lương hưu, trợ cấp hàng tháng và trên 600 nghìn người hưởng một lần với tổng số tiền chi 60 nghìn tỷ đồng. Vào thời kỳ nền kinh tế còn chưa bị thành tích điều hành kém cỏi của chính phủ cùng thói lộng hành của các nhóm lợi ích đẩy vào vào khủng hoảng, chế độ trả lương hưu vẫn được duy trì khá ổn định, không có nhiều trường hợp cán bộ nghỉ hưu khiếu nại hoặc kiện cáo về chuyện chậm trả lương hưu hoặc mất hưu.

Nhưng với ước tính quy mô tồn tích đến tháng 4/2014 đến 12.000 tỷ, số nợ đọng bảo hiểm xã hội đang tương đương 20% tổng số tiền lương hưu và trợ cấp trung bình hàng năm của người dân. Điều đó cũng có nghĩa là con số nợ trên nếu kéo dài, không thu được sẽ làm ảnh hưởng quyền lợi của khoảng 260.000 người già về hưu.

Cũng chỉ đến lúc này và khi đã không còn “bảo mật” được nữa, Bảo hiểm xã hội Việt Nam mới buộc lòng phải công bố bí mật có đến 24.000 tỷ đồng nằm trong diện “thất thoát” do việc đóng quỹ bảo hiểm chỉ căn cứ vào tiền lương tối thiểu của nhà nước mà không căn cứ theo thu nhập thực. Con số này bằng tới 40% quỹ lương hưu và trợ cấp xã hội trên và đủ để chi trả cho hơn 620.000 người già về hưu trong 1 năm.

Hiển nhiên, cận cảnh chi trả như thế là quá ít ỏi so với đội ngũ người về hưu ngày càng tăng ở Việt Nam. Tình hình đó đã phác ra viễn cảnh mà theo Bảo hiểm xã hội Việt Nam, chỉ 6 năm nữa, Quỹ bảo hiểm xã hội sẽ bắt đầu bị thâm hụt; còn 20 năm nữa, quỹ này sẽ cạn kiệt đến mức âm quỹ. Cơ chế đóng ít, hưởng nhiều, trốn đóng, nợ đọng dồn ứ khiến cho quỹ an sinh xã hội lớn bằng 1/4 ngân sách này đang đứng trước nguy cơ khủng hoảng trầm trọng.

Trong toàn bộ cái mớ bòng bong đó, kinh tế là thước đo an sinh và cũng là độ sâu của bồn tắm chính trị.

Hiện cả nước có khoảng trên 500.000 doanh nghiệp đã đăng ký thành lập, trong đó số doanh nghiệp đang hoạt động theo cơ quan thuế là gần 400.000 doanh nghiệp. Nhưng theo cơ quan bảo hiểm, số doanh nghiệp có tham gia bảo hiểm xã hội chỉ là 150.000. Như vậy, có đến 50-75% doanh nghiệp đang trốn đóng bảo hiểm.

Thậm chí giữa các cơ quan quản lý cũng xảy ra mối bất nhất như thường lệ. Theo thống kê của Bộ Lao động thương binh và xã hội, có khoảng 16 triệu người lao động là đối tượng phải tham gia bảo hiểm xã hội bắt buộc, nhưng cơ quan Bảo hiểm xã hội Việt Nam chỉ ghi nhận có 11 triệu người đang thực sự tham gia, bằng 68,8% số người phải tham gia bảo hiểm. Với các con số trên, ước khoảng 5 triệu người đang trốn đóng bảo hiểm.

Có thể thấy, tính tổng các khoản trên, Quỹ bảo hiểm xã hội đang bị hụt mất 91.000 tỷ đồng. Con số này bằng tới 60% số thu quỹ mỗi năm và tương ứng khả năng trả lương hưu cho hàng triệu người già hiện nay.

Thế nhưng theo con số được công bố trong cuộc gặp mặt vào tháng 4/2014 giữa Thủ tướng với lớp doanh nghiệp “tiêu biểu”, có đến 300.000 doanh nghiệp đang thực sự lâm vào vòng phá sản hoặc có nguy cơ gần tương tự. Do đó, tỷ lệ doanh nghiệp “xù” bảo hiểm xã hội còn có thể cao hơn cả mức 75%.

Cũng mãi đến lúc này, ngay cả ILO - Tổ chức lao động quốc tế và là cơ quan vẫn “sát cánh” với Bộ Lao động thương binh và xã hội trong các thống kê và báo cáo - đã phải đưa ra cảnh báo là rất có thể những cán bộ và nhân viên trung niên đang làm việc hiện nay làm sẽ chẳng nhận được một đồng lương hưu nào trong 20 năm nữa khi nghỉ, cho dù Quỹ bảo hiểm vẫn có thể được ngân sách nhà nước bảo lãnh.

Vỡ quỹ tất yếu sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng an sinh xã hội khó lường.

Kịch bản Hậu Liên Xô?

Tình hình đang trở nên nguy ngập.

Nếu thông tin về “vỡ quỹ” đã khởi phát từ năm 2012, nhưng chỉ là “dự báo xa” cho đến năm 2030, thì vào năm 2013, những tin tức mới mẻ và khá dồn dập tiếp tục được cơ quan bảo hiểm xã hội và báo chí liên tiếp tung ra như một áp lực đối với cơ chế nâng trần bội chi ngân sách của chính phủ từ 4,7% lên 5,3% lần đầu tiên từ năm 1975 đến nay, lồng trong bối cảnh rất đặc thù của chính phủ và các nhóm lợi ích xen cài là đầu tư công vẫn tiếp tục tăng tiến, bất chấp suy thoái và khủng hoảng kinh tế đã kéo dài đến năm thứ bảy liên tiếp.

Thu không đủ chi, an sinh xã hội bị bóp chặt, bất chấp việc Ngân hàng nhà nước Việt Nam bị xếp vào danh sách những cơ quan tài chính có tốc độ in tiền lớn nhất thế giới và rất tương đồng với tình cảnh của “người anh em” Trung Quốc. Nghịch lý khủng khiếp đang hiện hình ở Việt Nam khi tiền ngồn ngộn đến ít nhất vài ba trăm ngàn tỷ đồng trong két sắt Ngân hàng nhà nước và hệ thống các ngân hàng thương mại cổ phần, nhưng lại không thể đưa vào lưu thông bởi một thứ lãi suất cho vay bị các doanh nghiệp sản xuất phẫn nộ là “cắt cổ”.

Không cần phải chờ đến năm 2030, cơn sốt phát ban sẽ dựng đứng ngay vào những năm tới. Nếu xác suất vỡ quỹ lương hưu là hiện thực thì cho dù có được ngân sách quốc gia bảo lãnh, giới về hưu sẽ chỉ nhận được những đồng tiền có độ trượt giá thê thảm. Khi đó, hậu quả chua chát nào sẽ chứng thực?

Mọi chuyện đang biến diễn khá đồng điệu với thực trạng Liên Xô năm 1986, vào lúc quỹ bảo hiểm xã hội bị co hẹp. Chỉ bốn năm sau đó, cuộc chính biến do Gorbachev khởi xướng đã chính thức đánh dấu làn sóng bỏ đảng. Trong suốt giai đoạn hậu Gorbachev, 8 năm cầm quyền của Yelsin đã chỉ là nốc rượu vodka và duy trì sự trục lợi của các nhóm tài phiệt, trong khi giá trị lương hưu thực nhận của giới cựu chiến binh và người về hưu chỉ còn 1/2 - 1/3 giá trị mà họ nhận khi đồng rúp chưa bị trượt giá khủng khiếp. Và đó cũng là giai đoạn mà lớp người về hưu bỏ đảng ồ ạt khi niềm tin chính thể của họ bị tàn phá hầu như tuyệt đối.

Vào dịp Tết năm 2014, đã bắt đầu diễn ra hiện tượng một số cán bộ về hưu kéo đến Ủy ban nhân dân TP.HCM để khiếu nại về việc chậm trả lương hưu. Tình trạng chậm trả lương hưu cũng xảy ra ở nhiều địa phương khác. Cùng với nhiều đồn đoán về nỗi ám ảnh vỡ quỹ lương hưu, rất nhiều người về hưu và kể cả một phần giới đương chức cũng đang bộc lộ sự bồn chồn không thèm che giấu về tương lai túi rỗng.

Trong bối cảnh tâm trạng bất mãn và bức xúc của giới về hưu ngày càng dâng cao và có đến 40% bỏ sinh hoạt đảng, rất có thể sự tồn tại của quỹ lương hưu sẽ chỉ là con đê cuối cùng để ngăn chặn một con sóng thoái đảng tràn ngập của ít nhất nửa triệu đảng viên về hưu trong 2-3 năm tới.
 

Ngành bảo hiểm xã hội Việt Nam đang tiến nhanh và không kém phần vững chắc về dĩ vãng của Liên Xô năm 1986. Vỡ quỹ lương hưu là một tương lai không hề “viễn vông”, nếu có thể mượn từ ngữ rất bóng bẩy này của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng khi ông lần đầu tiên đủ can đảm toát lộ tại Diễn đàn kinh tế thế giới mới đây ở Manila, về thực chất tình hữu nghị giữa hai nhà nước Việt Nam và Trung Quốc.

Khi mùa khô hạn năm 2014 lại càng thêm phơi bày tình trạng kiệt quệ của nền kinh tế và thước đo lòng người, cơ quan Bảo hiểm xã hội Việt Nam đã phải thêm một lần nữa - nhưng lần này bức bách và do đó minh bạch hơn nhiều - công bố con số có tới 12.000 tỷ đồng tiền bảo hiểm xã hội đang bị trốn đóng và nợ đọng, và con số này đang lớn lên hàng tháng theo cấp số nhân. Còn báo chí nhà nước thì không bỏ lỡ cơ hội hiếm hoi để kêu gào: Một tỷ lệ không nhỏ số tiền của người lao động đang sắp mất trắng! Nếu tình trạng này kéo dài, Quỹ bảo hiểm không vỡ mới là lạ!

Thước đo bồn tắm chính trị

Ở Việt Nam, hàng năm quỹ bảo hiểm xã hội chi trả cho trên 1,3 triệu người hưởng lương hưu, trợ cấp hàng tháng và trên 600 nghìn người hưởng một lần với tổng số tiền chi 60 nghìn tỷ đồng. Vào thời kỳ nền kinh tế còn chưa bị thành tích điều hành kém cỏi của chính phủ cùng thói lộng hành của các nhóm lợi ích đẩy vào vào khủng hoảng, chế độ trả lương hưu vẫn được duy trì khá ổn định, không có nhiều trường hợp cán bộ nghỉ hưu khiếu nại hoặc kiện cáo về chuyện chậm trả lương hưu hoặc mất hưu.

Nhưng với ước tính quy mô tồn tích đến tháng 4/2014 đến 12.000 tỷ, số nợ đọng bảo hiểm xã hội đang tương đương 20% tổng số tiền lương hưu và trợ cấp trung bình hàng năm của người dân. Điều đó cũng có nghĩa là con số nợ trên nếu kéo dài, không thu được sẽ làm ảnh hưởng quyền lợi của khoảng 260.000 người già về hưu.

Cũng chỉ đến lúc này và khi đã không còn “bảo mật” được nữa, Bảo hiểm xã hội Việt Nam mới buộc lòng phải công bố bí mật có đến 24.000 tỷ đồng nằm trong diện “thất thoát” do việc đóng quỹ bảo hiểm chỉ căn cứ vào tiền lương tối thiểu của nhà nước mà không căn cứ theo thu nhập thực. Con số này bằng tới 40% quỹ lương hưu và trợ cấp xã hội trên và đủ để chi trả cho hơn 620.000 người già về hưu trong 1 năm.

Hiển nhiên, cận cảnh chi trả như thế là quá ít ỏi so với đội ngũ người về hưu ngày càng tăng ở Việt Nam. Tình hình đó đã phác ra viễn cảnh mà theo Bảo hiểm xã hội Việt Nam, chỉ 6 năm nữa, Quỹ bảo hiểm xã hội sẽ bắt đầu bị thâm hụt; còn 20 năm nữa, quỹ này sẽ cạn kiệt đến mức âm quỹ. Cơ chế đóng ít, hưởng nhiều, trốn đóng, nợ đọng dồn ứ khiến cho quỹ an sinh xã hội lớn bằng 1/4 ngân sách này đang đứng trước nguy cơ khủng hoảng trầm trọng.

Trong toàn bộ cái mớ bòng bong đó, kinh tế là thước đo an sinh và cũng là độ sâu của bồn tắm chính trị.

Hiện cả nước có khoảng trên 500.000 doanh nghiệp đã đăng ký thành lập, trong đó số doanh nghiệp đang hoạt động theo cơ quan thuế là gần 400.000 doanh nghiệp. Nhưng theo cơ quan bảo hiểm, số doanh nghiệp có tham gia bảo hiểm xã hội chỉ là 150.000. Như vậy, có đến 50-75% doanh nghiệp đang trốn đóng bảo hiểm.

Thậm chí giữa các cơ quan quản lý cũng xảy ra mối bất nhất như thường lệ. Theo thống kê của Bộ Lao động thương binh và xã hội, có khoảng 16 triệu người lao động là đối tượng phải tham gia bảo hiểm xã hội bắt buộc, nhưng cơ quan Bảo hiểm xã hội Việt Nam chỉ ghi nhận có 11 triệu người đang thực sự tham gia, bằng 68,8% số người phải tham gia bảo hiểm. Với các con số trên, ước khoảng 5 triệu người đang trốn đóng bảo hiểm.

Có thể thấy, tính tổng các khoản trên, Quỹ bảo hiểm xã hội đang bị hụt mất 91.000 tỷ đồng. Con số này bằng tới 60% số thu quỹ mỗi năm và tương ứng khả năng trả lương hưu cho hàng triệu người già hiện nay.

Thế nhưng theo con số được công bố trong cuộc gặp mặt vào tháng 4/2014 giữa Thủ tướng với lớp doanh nghiệp “tiêu biểu”, có đến 300.000 doanh nghiệp đang thực sự lâm vào vòng phá sản hoặc có nguy cơ gần tương tự. Do đó, tỷ lệ doanh nghiệp “xù” bảo hiểm xã hội còn có thể cao hơn cả mức 75%.

Cũng mãi đến lúc này, ngay cả ILO - Tổ chức lao động quốc tế và là cơ quan vẫn “sát cánh” với Bộ Lao động thương binh và xã hội trong các thống kê và báo cáo - đã phải đưa ra cảnh báo là rất có thể những cán bộ và nhân viên trung niên đang làm việc hiện nay làm sẽ chẳng nhận được một đồng lương hưu nào trong 20 năm nữa khi nghỉ, cho dù Quỹ bảo hiểm vẫn có thể được ngân sách nhà nước bảo lãnh.

Vỡ quỹ tất yếu sẽ gây ra một cuộc khủng hoảng an sinh xã hội khó lường.

Kịch bản Hậu Liên Xô?

Tình hình đang trở nên nguy ngập.

Nếu thông tin về “vỡ quỹ” đã khởi phát từ năm 2012, nhưng chỉ là “dự báo xa” cho đến năm 2030, thì vào năm 2013, những tin tức mới mẻ và khá dồn dập tiếp tục được cơ quan bảo hiểm xã hội và báo chí liên tiếp tung ra như một áp lực đối với cơ chế nâng trần bội chi ngân sách của chính phủ từ 4,7% lên 5,3% lần đầu tiên từ năm 1975 đến nay, lồng trong bối cảnh rất đặc thù của chính phủ và các nhóm lợi ích xen cài là đầu tư công vẫn tiếp tục tăng tiến, bất chấp suy thoái và khủng hoảng kinh tế đã kéo dài đến năm thứ bảy liên tiếp.

Thu không đủ chi, an sinh xã hội bị bóp chặt, bất chấp việc Ngân hàng nhà nước Việt Nam bị xếp vào danh sách những cơ quan tài chính có tốc độ in tiền lớn nhất thế giới và rất tương đồng với tình cảnh của “người anh em” Trung Quốc. Nghịch lý khủng khiếp đang hiện hình ở Việt Nam khi tiền ngồn ngộn đến ít nhất vài ba trăm ngàn tỷ đồng trong két sắt Ngân hàng nhà nước và hệ thống các ngân hàng thương mại cổ phần, nhưng lại không thể đưa vào lưu thông bởi một thứ lãi suất cho vay bị các doanh nghiệp sản xuất phẫn nộ là “cắt cổ”.

Không cần phải chờ đến năm 2030, cơn sốt phát ban sẽ dựng đứng ngay vào những năm tới. Nếu xác suất vỡ quỹ lương hưu là hiện thực thì cho dù có được ngân sách quốc gia bảo lãnh, giới về hưu sẽ chỉ nhận được những đồng tiền có độ trượt giá thê thảm. Khi đó, hậu quả chua chát nào sẽ chứng thực?

Mọi chuyện đang biến diễn khá đồng điệu với thực trạng Liên Xô năm 1986, vào lúc quỹ bảo hiểm xã hội bị co hẹp. Chỉ bốn năm sau đó, cuộc chính biến do Gorbachev khởi xướng đã chính thức đánh dấu làn sóng bỏ đảng. Trong suốt giai đoạn hậu Gorbachev, 8 năm cầm quyền của Yelsin đã chỉ là nốc rượu vodka và duy trì sự trục lợi của các nhóm tài phiệt, trong khi giá trị lương hưu thực nhận của giới cựu chiến binh và người về hưu chỉ còn 1/2 - 1/3 giá trị mà họ nhận khi đồng rúp chưa bị trượt giá khủng khiếp. Và đó cũng là giai đoạn mà lớp người về hưu bỏ đảng ồ ạt khi niềm tin chính thể của họ bị tàn phá hầu như tuyệt đối.

Vào dịp Tết năm 2014, đã bắt đầu diễn ra hiện tượng một số cán bộ về hưu kéo đến Ủy ban nhân dân TP.HCM để khiếu nại về việc chậm trả lương hưu. Tình trạng chậm trả lương hưu cũng xảy ra ở nhiều địa phương khác. Cùng với nhiều đồn đoán về nỗi ám ảnh vỡ quỹ lương hưu, rất nhiều người về hưu và kể cả một phần giới đương chức cũng đang bộc lộ sự bồn chồn không thèm che giấu về tương lai túi rỗng.

Trong bối cảnh tâm trạng bất mãn và bức xúc của giới về hưu ngày càng dâng cao và có đến 40% bỏ sinh hoạt đảng, rất có thể sự tồn tại của quỹ lương hưu sẽ chỉ là con đê cuối cùng để ngăn chặn một con sóng thoái đảng tràn ngập của ít nhất nửa triệu đảng viên về hưu trong 2-3 năm tới.
 

Phạm Chí Dũng


Dối trá

Cục Xuất bản thuộc Bộ Thông tin - Truyền thông Việt Nam vừa nhấn thêm một lát cắt lợi ích vào thân thể tàn tạ của nền văn học đương thời quốc nội: đình chỉ cuốn tiểu thuyết Đại gia của nhà văn Thiên Sơn, người cùng quê hương với cuộc cách mạng Xô Viết Nghệ Tĩnh.

Trí óc ông cứ trở đi trở lại với những nghịch lý trớ trêu ấy. Thực ra nó là cả một mâu thuẫn lớn trong tâm hồn. Nó là những mặt đối lập trong suốt cuộc đời ông, nó biến ông thành một kẻ dối trá. Nó khiến ông trở thành một con người hành động không nhất quán. Tóm lại, ông là một cõi chiến trường, là nơi giằng xé của những điều không thể dung hoà được…” – như một trích đoạn thấm đẫm uẩn ức trong Đại gia.

Nhân vật dối trá được gọi bằng “ông” như thế đã mòn rệu dối lừa từ gần hai chục năm qua, nếu lấy mốc thời điểm của cuốn tiểu thuyết tiền đề Cõi người rung chuông tận thế của Hồ Anh Thái vào 1996. Vào những năm sau thời kỳ Mở cửa, giới quan chức nhà nước đã được cây bút sắc sảo như Hồ Anh Thái đặc tả bằng bút pháp trào lộng, châm biếm và sâu cay của một văn sĩ Bắc Hà, tạo nên một ấn tượng không thể phai tàn trong đầu óc phản tỉnh của người dân Hà thành.

Nội dung bộ tiểu thuyết miêu tả những mối ‘quan hệ’ làm ăn kiểu xã hội đen của một số tập đoàn kinh tế với các quan chức cấp cao của nhà nước và những thủ đoạn, mánh khóe trong công tác tổ chức cán bộ. Cùng với đó là sự tha hóa, biến chất, tham ô, tham nhũng của bộ máy quan chức các cấp từ Trung ương đến địa phương. Qua tác phẩm, người đọc thấy một “tam giác ngầm” mà ở đó, quyền lực, tiền bạc và gái gú câu kết với nhau để bòn rút của cải xã hội, làm mục rỗng đạo đức xã hội” – như văn phong chỉ đạo của một quan chức có tên là Chu Văn Hòa, Cục Xuất bản trong công văn vào tháng “cô hồn” năm 2013 gửi đến nhà xuất bản Lao Động và Alpha Books, đề nghị hai đơn vị này “đình chỉ phát hành để tổ chức thẩm định nội dung bộ tiểu thuyết Đại gia”.

Vậy nội dung của Đại gia có gì đáng bàn?

Theo lược tả của trang mạng Bauxite Vietnam, Quỳnh là một cô gái có sắc đẹp tuyệt trần, nhưng sau những biến cố đau đớn của cuộc đời, cô trở thành một gái gọi cao cấp chuyên phục vụ giới đại gia. Cô được Tấn Đạt, Tổng giám đốc của tập đoàn Đại Á, giới thiệu cho Lê Đức, một "con voi" của nền chính trị Việt Nam. Đó là chiêu của Tấn Đạt nhằm lấy lòng Lê Đức để được phép triển khai dự án Hà Vọng và toàn quyền chiếm Đại Á, đánh bật Lê Vượng vốn là Chủ tịch Hội đồng quản trị của tập đoàn này. Từ đó, hàng loạt những kịch tính nổ ra: Lê Đức đắm chìm trong tình yêu với Quỳnh, cuộc đối đầu giữa Lê Vượng và Tấn Đạt, những phe phái đối lập tìm cách hạ bệ và tiêu diệt nhau…

Cuốn tiểu thuyết khép lại trong nỗi nhức nhối về sự thống trị đen tối của quyền lực và tiền bạc, sự băng hoại đạo đức xã hội, sự chết dần của những giá trị tốt đẹp vốn cứu rỗi cho đời sống con người.

Trước sự kiện cấm đoán Đại gia chỉ một tháng, giới tuyên giáo Việt Nam đã tìm cách ngăn chặn sự phá cách chính trị của “những kẻ muốn nổi loạn” như nhóm Mở miệng.

Mở miệng

Cuối cùng, sau nhiều năm khép miệng u uất, đã có một ít người trong giới nhà văn Việt Nam như Thiên Sơn dám bộc lộ tấm chân tình mà bị Bộ Thông tin – Truyền thông xem là hư cấu: “Tôi đã viết cuốn sách này bằng tất cả khao khát chỉ ra cái hiện thực hiểm nghèo, vạch trần nguồn gốc sâu xa luôn bị che đậy và cảnh báo những điều nguy hiểm đang đến với xã hội và số phận mỗi con người. Để rồi cuối cùng, chúng ta hiểu ra những vận động sai lạc, lệch hướng đã đưa con người đến đau khổ như thế nào. Mong muốn lớn nhất của tôi là cuốn sách sẽ được bạn đọc thấu hiểu, sẻ chia và chúng ta sẽ cùng nhau đi đến nhận thức cũng như hành động chung nhằm mang lại những gì tươi sáng hơn cho tương lai.

Nhưng não trạng không thay đổi suốt gần bốn chục năm qua của Cục Xuất bản vẫn là “Việc phản ánh hiện thực xã hội và đề cập đến một số vấn đề ‘nhạy cảm’ hiện nay với tính chất cường điệu quá mức, cùng với những nhận định, đánh giả chủ quan, một chiều của tác giả sẽ ảnh hưởng không tốt cho bạn đọc và gây bất lợi cho xã hội”.
Song ở một chiều kích gần như đối lập về thế giới quan và khi viết lời giới thiệu cho cuốn tiểu thuyết Đại gia, nhà văn Võ Thị Hảo lại bày tỏ chính kiến: “Tác giả đã đau đớn để nhận biết, để đồng hành, để cập nhật với nỗi đau của những phận người đông đảo mà bé nhỏ, bị bóp nghẹt trong thế giới của quyền lực đen. Một khát vọng cháy bỏng muốn hành động để sự  méo mó, ung hoại này được cắt bỏ và những vết thương lành lại”.

Nhà văn Võ Thị Hảo cũng đau đớn không kém nỗi lòng tác giả của Đại gia mà đã trở thành cơn ung thư ác tính và gây hoại tử một phần lớn cơ thể văn hóa của dân tộc. Quả vậy, so với thời Cõi người rung chuông tận thế của nhà văn Hồ Anh Thái, khi hố phân hóa giàu nghèo trong xã hội đã được thống kê độc lập dày hơn ba chục lần giữa 5% số người có thu nhập cao nhất với 5% những người có thu nhập thấp nhất, tình cảnh bất bình đẳng xã hội Việt Nam hiện thời có lẽ không kém thua tỷ số 67 lần mà nhà phản biện độc lập Vuơng Tiểu Lỗ đã chỉ ra về một xã hội Trung Hoa quay quắt vì nạn hối lộ và đàng điếm.

Điều được nhà cách mạng lão thành Lê Hiền Đức ở Hà Nội đặc tả là “sự phản bội toàn diện” cũng là những ung hoại chí tử của chế độ: chưa bao giờ từ Cách mạng tháng Tám năm 1945 đến nay, xã hội Việt Nam lại rơi vào thảm cảnh băng hoại toàn phần như ngày nay, từ kinh tế đến giáo dục và văn hóa, từ sự thống trị tàn bạo của các nhóm lợi ích, nhóm thân hữu đến nạn tham nhũng và cơ chế tài phiệt hiện thân cho một thứ “chủ nghĩa tư bản dã man” lần đầu tiên tồn tại trong lịch sử Đảng Cộng sản ở Việt Nam, báo trước sự cáo chung trong một tương lai không  xa.

Bằng chứng

Đứng bên lề một xã hội Việt Nam ngồn ngộn bất công cùng điều mà dân gian gọi là “không gian chật hẹp cho loài cừu”, vài ba sáng tác mà các nhà văn như Hồ Anh Thái, Võ Thị Hảo, Thiên Sơn… cố gắng để lột tả bộ mặt thật của chính giới thật ra chỉ là vài bước chân chập chững của văn học Việt trong cơn động kinh chưa có lối hồi của cơn lốc hoại tử. Từ nhiều năm qua, một ít tác phẩm hiện thực phê phán đã không làm nổi một nét chấm phá đủ ấn tượng trên bức tranh xã hội nhung nhúc quan tham.

Điều đau đớn tối thiểu phải thừa nhận là văn học đã bị hiện thực cuộc sống bỏ lại quá xa, còn Hội nhà văn Việt Nam và những cơ quan định hướng cùng quản lý xuất bản vẫn còn lâu mới chạm vào được gót chân của nền văn học nước nhà.

Hư cấu là công việc của nhà văn và đối với văn chương, việc hư cấu là không giới hạn. Tác phẩm của tôi có đề cập những đề tài nóng của xã hội: vấn đề tham nhũng, quyền lực ngầm... nhưng trong công cuộc chống tham nhũng của cả xã hội hiện tại thì đó là vấn đề thức thời, hợp lý và không có gì sai trái” – nhà văn Thiên Sơn trần thuật sau vụ việc cuốn tiểu thuyết Đại gia bị đình chỉ phát hành.

Thủ pháp của văn học là hư cấu, nhưng trong một nền chính trị độc trị và đặc lợi thì thủ đoạn mới là sự biểu trưng cho hình ảnh hư cấu nổi trội nhất. Rõ như đêm giữa ban ngày, quyền lực cùng tiền bạc và gái gú đang làm nên công trạng hư cấu toàn bộ gương mặt xã hội thời nay.

Sứ mệnh của văn học là cải tạo hiện thực, nhưng hiện thực do các nhóm lợi ích kinh tế và chính trị gây ra lại quá đủ để làm nên một thể chế máng xối cho “đàn cừu văn chương”.

Không những không giao cảm với hơi thở văn học thời đại, việc cấm đoán những tác phẩm đầy chất hiện thực như Đại gia phải chăng một lần nữa, sau quá nhiều “định hướng” của Ban tuyên giáo trung ương đối với tiếng nói phản biện của báo chí về hiện tồn đầy khắc khoải của đất nước, đã trưng thêm một bằng chứng về sự can thiệp bất chấp nghệ thuật và bỏ mặc dân sinh của nhóm lợi ích “còn đảng còn mình”?

* Độc giả tham khảo thêm các website:

Phạm Chí Dũng


Dối trá

Cục Xuất bản thuộc Bộ Thông tin - Truyền thông Việt Nam vừa nhấn thêm một lát cắt lợi ích vào thân thể tàn tạ của nền văn học đương thời quốc nội: đình chỉ cuốn tiểu thuyết Đại gia của nhà văn Thiên Sơn, người cùng quê hương với cuộc cách mạng Xô Viết Nghệ Tĩnh.

Trí óc ông cứ trở đi trở lại với những nghịch lý trớ trêu ấy. Thực ra nó là cả một mâu thuẫn lớn trong tâm hồn. Nó là những mặt đối lập trong suốt cuộc đời ông, nó biến ông thành một kẻ dối trá. Nó khiến ông trở thành một con người hành động không nhất quán. Tóm lại, ông là một cõi chiến trường, là nơi giằng xé của những điều không thể dung hoà được…” – như một trích đoạn thấm đẫm uẩn ức trong Đại gia.

Nhân vật dối trá được gọi bằng “ông” như thế đã mòn rệu dối lừa từ gần hai chục năm qua, nếu lấy mốc thời điểm của cuốn tiểu thuyết tiền đề Cõi người rung chuông tận thế của Hồ Anh Thái vào 1996. Vào những năm sau thời kỳ Mở cửa, giới quan chức nhà nước đã được cây bút sắc sảo như Hồ Anh Thái đặc tả bằng bút pháp trào lộng, châm biếm và sâu cay của một văn sĩ Bắc Hà, tạo nên một ấn tượng không thể phai tàn trong đầu óc phản tỉnh của người dân Hà thành.

Nội dung bộ tiểu thuyết miêu tả những mối ‘quan hệ’ làm ăn kiểu xã hội đen của một số tập đoàn kinh tế với các quan chức cấp cao của nhà nước và những thủ đoạn, mánh khóe trong công tác tổ chức cán bộ. Cùng với đó là sự tha hóa, biến chất, tham ô, tham nhũng của bộ máy quan chức các cấp từ Trung ương đến địa phương. Qua tác phẩm, người đọc thấy một “tam giác ngầm” mà ở đó, quyền lực, tiền bạc và gái gú câu kết với nhau để bòn rút của cải xã hội, làm mục rỗng đạo đức xã hội” – như văn phong chỉ đạo của một quan chức có tên là Chu Văn Hòa, Cục Xuất bản trong công văn vào tháng “cô hồn” năm 2013 gửi đến nhà xuất bản Lao Động và Alpha Books, đề nghị hai đơn vị này “đình chỉ phát hành để tổ chức thẩm định nội dung bộ tiểu thuyết Đại gia”.

Vậy nội dung của Đại gia có gì đáng bàn?

Theo lược tả của trang mạng Bauxite Vietnam, Quỳnh là một cô gái có sắc đẹp tuyệt trần, nhưng sau những biến cố đau đớn của cuộc đời, cô trở thành một gái gọi cao cấp chuyên phục vụ giới đại gia. Cô được Tấn Đạt, Tổng giám đốc của tập đoàn Đại Á, giới thiệu cho Lê Đức, một "con voi" của nền chính trị Việt Nam. Đó là chiêu của Tấn Đạt nhằm lấy lòng Lê Đức để được phép triển khai dự án Hà Vọng và toàn quyền chiếm Đại Á, đánh bật Lê Vượng vốn là Chủ tịch Hội đồng quản trị của tập đoàn này. Từ đó, hàng loạt những kịch tính nổ ra: Lê Đức đắm chìm trong tình yêu với Quỳnh, cuộc đối đầu giữa Lê Vượng và Tấn Đạt, những phe phái đối lập tìm cách hạ bệ và tiêu diệt nhau…

Cuốn tiểu thuyết khép lại trong nỗi nhức nhối về sự thống trị đen tối của quyền lực và tiền bạc, sự băng hoại đạo đức xã hội, sự chết dần của những giá trị tốt đẹp vốn cứu rỗi cho đời sống con người.

Trước sự kiện cấm đoán Đại gia chỉ một tháng, giới tuyên giáo Việt Nam đã tìm cách ngăn chặn sự phá cách chính trị của “những kẻ muốn nổi loạn” như nhóm Mở miệng.

Mở miệng

Cuối cùng, sau nhiều năm khép miệng u uất, đã có một ít người trong giới nhà văn Việt Nam như Thiên Sơn dám bộc lộ tấm chân tình mà bị Bộ Thông tin – Truyền thông xem là hư cấu: “Tôi đã viết cuốn sách này bằng tất cả khao khát chỉ ra cái hiện thực hiểm nghèo, vạch trần nguồn gốc sâu xa luôn bị che đậy và cảnh báo những điều nguy hiểm đang đến với xã hội và số phận mỗi con người. Để rồi cuối cùng, chúng ta hiểu ra những vận động sai lạc, lệch hướng đã đưa con người đến đau khổ như thế nào. Mong muốn lớn nhất của tôi là cuốn sách sẽ được bạn đọc thấu hiểu, sẻ chia và chúng ta sẽ cùng nhau đi đến nhận thức cũng như hành động chung nhằm mang lại những gì tươi sáng hơn cho tương lai.

Nhưng não trạng không thay đổi suốt gần bốn chục năm qua của Cục Xuất bản vẫn là “Việc phản ánh hiện thực xã hội và đề cập đến một số vấn đề ‘nhạy cảm’ hiện nay với tính chất cường điệu quá mức, cùng với những nhận định, đánh giả chủ quan, một chiều của tác giả sẽ ảnh hưởng không tốt cho bạn đọc và gây bất lợi cho xã hội”.
Song ở một chiều kích gần như đối lập về thế giới quan và khi viết lời giới thiệu cho cuốn tiểu thuyết Đại gia, nhà văn Võ Thị Hảo lại bày tỏ chính kiến: “Tác giả đã đau đớn để nhận biết, để đồng hành, để cập nhật với nỗi đau của những phận người đông đảo mà bé nhỏ, bị bóp nghẹt trong thế giới của quyền lực đen. Một khát vọng cháy bỏng muốn hành động để sự  méo mó, ung hoại này được cắt bỏ và những vết thương lành lại”.

Nhà văn Võ Thị Hảo cũng đau đớn không kém nỗi lòng tác giả của Đại gia mà đã trở thành cơn ung thư ác tính và gây hoại tử một phần lớn cơ thể văn hóa của dân tộc. Quả vậy, so với thời Cõi người rung chuông tận thế của nhà văn Hồ Anh Thái, khi hố phân hóa giàu nghèo trong xã hội đã được thống kê độc lập dày hơn ba chục lần giữa 5% số người có thu nhập cao nhất với 5% những người có thu nhập thấp nhất, tình cảnh bất bình đẳng xã hội Việt Nam hiện thời có lẽ không kém thua tỷ số 67 lần mà nhà phản biện độc lập Vuơng Tiểu Lỗ đã chỉ ra về một xã hội Trung Hoa quay quắt vì nạn hối lộ và đàng điếm.

Điều được nhà cách mạng lão thành Lê Hiền Đức ở Hà Nội đặc tả là “sự phản bội toàn diện” cũng là những ung hoại chí tử của chế độ: chưa bao giờ từ Cách mạng tháng Tám năm 1945 đến nay, xã hội Việt Nam lại rơi vào thảm cảnh băng hoại toàn phần như ngày nay, từ kinh tế đến giáo dục và văn hóa, từ sự thống trị tàn bạo của các nhóm lợi ích, nhóm thân hữu đến nạn tham nhũng và cơ chế tài phiệt hiện thân cho một thứ “chủ nghĩa tư bản dã man” lần đầu tiên tồn tại trong lịch sử Đảng Cộng sản ở Việt Nam, báo trước sự cáo chung trong một tương lai không  xa.

Bằng chứng

Đứng bên lề một xã hội Việt Nam ngồn ngộn bất công cùng điều mà dân gian gọi là “không gian chật hẹp cho loài cừu”, vài ba sáng tác mà các nhà văn như Hồ Anh Thái, Võ Thị Hảo, Thiên Sơn… cố gắng để lột tả bộ mặt thật của chính giới thật ra chỉ là vài bước chân chập chững của văn học Việt trong cơn động kinh chưa có lối hồi của cơn lốc hoại tử. Từ nhiều năm qua, một ít tác phẩm hiện thực phê phán đã không làm nổi một nét chấm phá đủ ấn tượng trên bức tranh xã hội nhung nhúc quan tham.

Điều đau đớn tối thiểu phải thừa nhận là văn học đã bị hiện thực cuộc sống bỏ lại quá xa, còn Hội nhà văn Việt Nam và những cơ quan định hướng cùng quản lý xuất bản vẫn còn lâu mới chạm vào được gót chân của nền văn học nước nhà.

Hư cấu là công việc của nhà văn và đối với văn chương, việc hư cấu là không giới hạn. Tác phẩm của tôi có đề cập những đề tài nóng của xã hội: vấn đề tham nhũng, quyền lực ngầm... nhưng trong công cuộc chống tham nhũng của cả xã hội hiện tại thì đó là vấn đề thức thời, hợp lý và không có gì sai trái” – nhà văn Thiên Sơn trần thuật sau vụ việc cuốn tiểu thuyết Đại gia bị đình chỉ phát hành.

Thủ pháp của văn học là hư cấu, nhưng trong một nền chính trị độc trị và đặc lợi thì thủ đoạn mới là sự biểu trưng cho hình ảnh hư cấu nổi trội nhất. Rõ như đêm giữa ban ngày, quyền lực cùng tiền bạc và gái gú đang làm nên công trạng hư cấu toàn bộ gương mặt xã hội thời nay.

Sứ mệnh của văn học là cải tạo hiện thực, nhưng hiện thực do các nhóm lợi ích kinh tế và chính trị gây ra lại quá đủ để làm nên một thể chế máng xối cho “đàn cừu văn chương”.

Không những không giao cảm với hơi thở văn học thời đại, việc cấm đoán những tác phẩm đầy chất hiện thực như Đại gia phải chăng một lần nữa, sau quá nhiều “định hướng” của Ban tuyên giáo trung ương đối với tiếng nói phản biện của báo chí về hiện tồn đầy khắc khoải của đất nước, đã trưng thêm một bằng chứng về sự can thiệp bất chấp nghệ thuật và bỏ mặc dân sinh của nhóm lợi ích “còn đảng còn mình”?

* Độc giả tham khảo thêm các website:

Phạm Chí Dũng

 


Con tin suy thoái của các nhóm lợi ích:

Chưa bao giờ nền kinh tế Việt Nam lại rơi vào tình trạng bấp bênh nguy hiểm như giờ đây, với quá nhiều hệ lụy từ hệ thống ngân hàng và các thị trường đầu cơ như bất động sản, vàng, chứng khoán, cùng khối nợ xấu khổng lồ có thể lên đến trên 500.000 tỷ đồng và nợ công quốc gia có thể lên đến 95 - 106% GDP nếu tính theo tiêu chuẩn của Liên hiệp quốc, trong đó có đến vài chục tập đoàn kinh tế quốc doanh có rất ít khả năng thu hồi vốn từ đầu tư trái ngành những năm trước và cũng có rất ít khả năng trả nợ cho Nhà nước từ tình trạng chúa chổm hiện nay.

Đầu năm 2013, lần đầu tiên Ủy ban thường vụ Quốc hội đã thừa nhận có đến 100.000 doanh nghiệp phải giải thể và phá sản. Con số này chiếm khoảng 18-20% tổng số doanh nghiệp đăng ký hoạt động tại Việt Nam. Kể từ năm 1990 đến nay, đây là con số ngừng hoạt động lớn nhất, cho thấy tình trạng nền kinh tế đã ở vào thế bĩ cực. Hậu quả này xuất phát từ chính sách siết tín dụng cực đoan và treo cao mặt bằng lãi suất cho vay của Ngân hàng nhà nước và nhóm các ngân hàng thương mại cổ phần lớn, dẫn đến hệ lụy có đến ít nhất 60% doanh nghiệp không đủ vốn giá rẻ để hoạt động. Thiếu vốn lại dẫn đến đình trệ sản xuất và kéo theo thất nghiệp tràn lan.

Cho đến gần đây, bất chấp những đánh giá tô hồng của các cơ quan quản lý nhà nước về “kinh tế đã thoát đáy” hay “kinh tế có triển vọng phục hồi”, số doanh nghiệp ngừng hoạt động vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm. Động lực tiếp tục treo khá cao mặt bằng lãi suất cho vay của các ngân hàng cũng đang khiến cho không chỉ doanh nghiệp mà nhiều nhà băng chìm trong nguy ngập ứ vốn.

Trong khi đó, nợ và nợ xấu vẫn chưa có tín hiệu nào khả quan hơn độ trũng chưa đến đáy của chúng. Chỉ vào tháng 7/2013, một báo cáo của Ủy ban giám sát tài chính quốc gia mới lần đầu tiên thừa nhận tỷ lệ nợ xấu bất động sản tại các ngân hàng thương mại cổ phần đã lên tới 33-35%. Con số này rất trái ngược so với báo cáo của Ngân hàng nhà nước vào tháng 5/2013 và của Bộ Xây dựng vào tháng 7/2013, trong đó cho biết tỷ lệ nợ xấu trong lĩnh vực bất động sản chỉ còn 5,68% và 6,5%.

Tức con số của Ủy ban giám sát tài chính quốc gia cao gần gấp 6 lần con số báo cáo của các cơ quan khác, tạo nên độ phân hóa dữ dội ngay trong hệ thống nội bộ về nhận thức tư tưởng và quan trọng hơn là thái độ “mở miệng”.

Hậu quả của gần ba năm suy thoái qua là gần như toàn bộ nền kinh tế Việt Nam đã rơi vào tình cảnh kiệt quệ, với vòng quay vốn chỉ còn 0,8 lần so với hơn 2 lần vào những năm 2007-2008. Sức mua của xã hội giảm sút đột ngột và đẩy nhanh nguồn cầu vào tình thế bán phá giá.

Nếu không giải quyết được nợ và nợ xấu, trong đó chủ yếu là nợ xấu bất động sản, một phản ứng sụp đổ dây chuyền giữa các doanh nghiệp bất động sản với nhau và doanh nghiệp bất động sản với các ngân hàng chủ nợ, đặc biệt là những ngân hàng nhỏ không trường vốn, là hoàn toàn có thể xảy ra. Khi đó, những vụ vỡ nợ của ngành bất động sản rất có thể sẽ kéo theo sự sụp đổ của ngân hàng và của cả nền kinh tế trong thời gian tới.

Hiểm họa từ cuộc “hạ cánh cứng” của Trung Quốc:

Những điều kiện tốt nhất cho sự phục hồi kinh tế đang dần trôi qua. Đó là sự phục hồi chậm chạp nhưng khá ổn của nền kinh tế Hoa Kỳ bắt đầu từ cuối năm 2011 cho đến nay, trong đó có cả thị trường chứng khoán và đặc biệt  là thị trường nhà ở của Mỹ. Sự phục hồi này còn được các tổ chức IMF, WB và một số tổ chức xếp hạng tín nhiệm lớn trên thế giới như Fitch Ratings, S&P, Moody’s dự báo có thể kéo dài đến hết năm 2014.

Tuy nhiên, mọi hình ảnh phục hồi sẽ không thể tồn tại vĩnh viễn, nhất là trong bối cảnh mà một Nobel kinh tế như Paul Krugman hay những tác giả khác như “chuyên gia tận thế” Nouriel Roubini và doanh nhân có tiếng như Marc Faber vẫn liên tục cảnh báo về những mối họa không tránh khỏi trong những năm tới. Nguy cơ từ các nền kinh tế Hy Lạp, Síp và kể cả Tây Ban Nha, Ý, Bồ Đào nha vẫn còn gần như nguyên vẹn.

Nhưng một trong những mối họa không còn ẩn giấu là nền kinh tế Trung Quốc.

Nợ xấu bất động sản và những dấu hiệu đầu tiên của cơn chao đảo tài chính khiến Trung Quốc có thể đang tiến vào lộ trình của một cuộc hạ cánh không thể mềm, hay nói cách khác là có thể phát sinh một đợt hạ cánh cứng. Hình ảnh “nước giàu dân nghèo” hay “Voi cưỡi xe đạp” của nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới này bắt đầu lộ diện rõ nét. Bất chấp lượng dự trữ khổng lồ về ngoại tệ lên đến 3.400 tỷ USD và được xem là lớn nhất thế giới, Trung Quốc sẽ phải đối mặt với bong bóng nhà đất phình quá lớn và hàng ngàn tỷ USD nợ của chính quyền địa phương không có khả năng thanh toán. Tất cả những hậu quả đó đều có thể ảnh hưởng khá nặng nề đến khối Cộng đồng châu Âu và kể cả Mỹ - những địa chỉ liên đới với các ngân hàng và quan hệ ngoại thương của Trung Quốc.

Nếu các nền kinh tế lớn nhất trên thế giới như Mỹ, Đức và đặc biệt Trung Quốc không thể cầm cự được, kinh tế Việt Nam chắc chắn sẽ phải chịu hệ lụy trực tiếp – một hệ lụy xảy ra song ánh mà không cần chờ đợi một độ trễ nào như đối với cơn khủng hoảng kinh tế thế giới vào năm 2008. Một trong những ảnh hưởng nặng nề nhất đối với kinh tế Việt Nam có lẽ thông qua con đường buôn bán tiểu ngạch truyền thống với Trung Quốc.

Một khả năng đang đến gần là nền kinh tế Trung Quốc không thể cầm cự đến hết năm 2015, thậm chí sẽ suy thoái sớm hơn. Nếu khả năng này xảy ra, cộng hưởng với những khó khăn của kinh tế Mỹ, Tây Âu và đặc biệt là mầm mống khủng hoảng tại khu vực Nam Âu như Hy Lạp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, nền kinh tế Việt Nam sẽ bị ảnh hưởng hầu như trực tiếp.

Vốn đang nằm trong chu kỳ suy thoái nghiêm trọng kéo dài cùng nội lực gần như suy kiệt, nền kinh tế Việt Nam sẽ khó có khả năng chống đỡ được các cuộc tấn công suy thoái đến từ bên ngoài. Một cuộc suy thoái kép, hoặc lớn hơn là khủng hoảng kinh tế, sẽ đến với Việt Nam, phá tan những cầm cự cuối cùng và đẩy xã hội vào tâm thế hỗn loạn.

Lộ diện những mầm mống khủng hoảng xã hội:

Trong bối cảnh suy thoái trầm kha về kinh tế, nạn tham nhũng, vô cảm quan chức và phân hóa xã hội lại đóng vai trò rất quan yếu trong việc phá nát những rường cột cuối cùng về an sinh xã hội.

Gần như trái ngược với sự thừa nhận thiếu dũng cảm của Đảng và Chính phủ từ “một bộ phận nhỏ” đến “một bộ phận không nhỏ”, tham nhũng đã trở thành một quốc nạn từ chính quyền cấp trung ương đến toàn bộ các chính quyền địa phương, tác động mạnh mẽ nhất đến tình trạng từ suy giảm đến suy kiệt niềm tin vào chế độ của công dân. Cho đến nay và sau quá nhiều lần thất vọng với cơ chế phòng chống tham nhũng của Đảng, người dân đã hầu như không còn hy vọng nào cho một tương lai được nhận ra vẻ sạch sẽ trên khuôn mặt chính thể.

Trong gần ba năm suy thoái kinh tế qua, chỉ có nhóm lợi ích ngân hàng, nhóm lợi ích vàng và những nhóm lợi ích có tên “Dân sinh” như điện và xăng dầu là còn trụ được. Với nhiều chính sách cố tình làm lợi cho các nhóm lợi ích này, Ngân hàng nhà nước Việt Nam đã biến các doanh nghiệp và người dân trở thành một thứ con tin không có tương lai.

Hệ lụy kinh tế lại dẫn đến hệ lụy xã hội. Trong khi Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội công bố tỷ lệ thất nghiệp vào cuối năm 2012 chỉ là 1,99%, tỷ lệ thất nghiệp thực tế ở Việt Nam đang có thể vượt trên 20%, thậm chí sánh ngang với tỷ lệ thất nghiệp 26% ở Tây Ban Nha hoặc gần 30% ở Hy Lạp.

Trong thực tế, chỉ cần nhìn vào con số 100.000 doanh nghiệp phải giải thể và phá sản như một công bố của Ủy ban thường vụ Quốc hội vào đầu năm 2013, đã có thể thấy rằng con số này chiếm đến 18-20% tổng doanh nghiệp đăng ký hoạt động tại Việt Nam. Như vậy tỷ lệ thất nghiệp cũng có thể tương đương với 18-20%, tức gấp 10 lần con số báo cáo của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội.

Vốn đã quá thờ ơ trước thực trạng xuống dốc của dân sinh trong những năm vừa qua, nhiều bộ ngành ở Việt Nam còn trở nên bàng quan hơn nữa trong không khí thực dụng đang phổ cập khắp nơi, từ thủ phủ đến từng làng xã. Người ta có thể nhìn thấy tình trạng tham nhũng quá phổ biến ở nhiều địa phương và các thành phố trung tâm, và tình trạng lộng quyền và lộng hành của không ít nhân viên công an…

Thất nghiệp và hoàn cảnh quá đỗi khó khăn lại càng làm cho người dân rơi vào tâm thế cùng quẫn. Sau một thời gian buộc phải im lặng, báo chí đã dồn dập đưa tin về những cái chết tự vẫn của người nghèo.

Chuyện chết chóc đã trở thành cơm bữa ở Việt Nam. Cùng với thái độ vô cảm của nhiều chính quyền địa phương là nạn bạo hành của công an ở nhiều tỉnh. Không ít cái chết trong trụ sở công an đã xảy ra, nhưng chưa một lần những người mặc sắc phục thừa nhận hành vi vi luật nghiêm trọng của họ.

Trong khi đó, làn sóng trưng thu đất đai và cưỡng chế dân oan khiếu kiện vẫn liên tục diễn ra ở nhiều địa phương với tính chất côn đồ hóa về sau này.

Vào năm 2012 và 2013, những dấu hiệu khủng hoảng kinh tế đã kéo theo những hiện tượng hỗn loạn xã hội. Dư luận đã chứng kiến về hành vi “chống người thi hành công vụ” của gia đình Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng vào đầu năm 2012 như một ngòi nổ, mô phỏng cho phong trào nông dân chống trưng thu ruộng đất một cách vô lối từ các nhóm lợi ích, và có một nét gì đó gần tương tự với trường hợp “rào làng” của làng Ô Khảm ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.

Cho đến gần đây, người ta liên tục chứng kiến việc một số nhóm lợi ích đã sử dụng côn đồ như một thủ đoạn để giải tỏa đất đai và “giải quyết” nông dân. Ở Ninh Bình hay Bắc Giang, người ta đang chứng kiến hàng trăm nông dân bất mãn đoàn kết với nhau để chống nạn côn đồ lộng hành, cùng hiện tượng dựng chiến lũy trong làng để chống những kẻ mà nông dân coi là “giặc”… Hoặc như hiện tượng  “biểu tình quan tài” ở Hưng Yên…

Tất cả những hình ảnh đó cho thấy điều gì, nếu không phải là sự bất lực, vô cảm của khá nhiều chính quyền địa phương mà đã đẩy người dân vào tư thế phản ứng tự phát không đáng có. Và hiện tượng tự phát như thế lại là tiền đề rất thường cho một hiện tượng rộng lớn và quy mô hơn hẳn: làn sóng bạo động và có thể cả bạo loạn có thể xảy ra, đẩy nhanh tình hình vào thế mất kiểm soát…

Buổi giao thời sắp đến

Hầu như không thể hoài nghi, xã hội và có lẽ cả nền chính trị Việt Nam đang dợm bước vào một buổi giao thời mang tính xoay chuyển trong lịch sử đương đại của chế độ, nếu lấy mốc thời gian từ năm 1975.

Còn nếu tính từ thời mở cửa đầu thập niên 1990 và sau các cuộc chính biến mà đã thay đổi căn bản về mối quan hệ xã hội nhà nước – công dân ở Liên Xô và Đông Âu cho đến nay, chưa bao giờ Việt Nam lại rơi vào một chu kỳ suy sụp kinh tế và kéo theo hàng loạt mầm mống phản ứng và biến loạn xã hội như hiện thời.

Tất cả những dấu hiệu như thế, cộng hưởng với bầu không khí cô đặc trì trệ về não trạng chính trị, nạn tham nhũng thâm căn và di căn, cùng những rạn nứt không thể phủ nhận trong nội bộ, đang biểu tả tính xu thế cho những biến động và thay đổi lớn lao về kinh tế, xã hội và có thể cả về tính tư tưởng ý thức hệ trong một tương lai không quá xa.

* Mời bạn đọc tham khảo thêm các website:
BBC.co.uk/vietnamese
VOAtiengviet.com
Danlambaovn.blogspot.com
Danluan.org
Dannews.info

Phạm Chí Dũng

 


Con tin suy thoái của các nhóm lợi ích:

Chưa bao giờ nền kinh tế Việt Nam lại rơi vào tình trạng bấp bênh nguy hiểm như giờ đây, với quá nhiều hệ lụy từ hệ thống ngân hàng và các thị trường đầu cơ như bất động sản, vàng, chứng khoán, cùng khối nợ xấu khổng lồ có thể lên đến trên 500.000 tỷ đồng và nợ công quốc gia có thể lên đến 95 - 106% GDP nếu tính theo tiêu chuẩn của Liên hiệp quốc, trong đó có đến vài chục tập đoàn kinh tế quốc doanh có rất ít khả năng thu hồi vốn từ đầu tư trái ngành những năm trước và cũng có rất ít khả năng trả nợ cho Nhà nước từ tình trạng chúa chổm hiện nay.

Đầu năm 2013, lần đầu tiên Ủy ban thường vụ Quốc hội đã thừa nhận có đến 100.000 doanh nghiệp phải giải thể và phá sản. Con số này chiếm khoảng 18-20% tổng số doanh nghiệp đăng ký hoạt động tại Việt Nam. Kể từ năm 1990 đến nay, đây là con số ngừng hoạt động lớn nhất, cho thấy tình trạng nền kinh tế đã ở vào thế bĩ cực. Hậu quả này xuất phát từ chính sách siết tín dụng cực đoan và treo cao mặt bằng lãi suất cho vay của Ngân hàng nhà nước và nhóm các ngân hàng thương mại cổ phần lớn, dẫn đến hệ lụy có đến ít nhất 60% doanh nghiệp không đủ vốn giá rẻ để hoạt động. Thiếu vốn lại dẫn đến đình trệ sản xuất và kéo theo thất nghiệp tràn lan.

Cho đến gần đây, bất chấp những đánh giá tô hồng của các cơ quan quản lý nhà nước về “kinh tế đã thoát đáy” hay “kinh tế có triển vọng phục hồi”, số doanh nghiệp ngừng hoạt động vẫn chưa có dấu hiệu suy giảm. Động lực tiếp tục treo khá cao mặt bằng lãi suất cho vay của các ngân hàng cũng đang khiến cho không chỉ doanh nghiệp mà nhiều nhà băng chìm trong nguy ngập ứ vốn.

Trong khi đó, nợ và nợ xấu vẫn chưa có tín hiệu nào khả quan hơn độ trũng chưa đến đáy của chúng. Chỉ vào tháng 7/2013, một báo cáo của Ủy ban giám sát tài chính quốc gia mới lần đầu tiên thừa nhận tỷ lệ nợ xấu bất động sản tại các ngân hàng thương mại cổ phần đã lên tới 33-35%. Con số này rất trái ngược so với báo cáo của Ngân hàng nhà nước vào tháng 5/2013 và của Bộ Xây dựng vào tháng 7/2013, trong đó cho biết tỷ lệ nợ xấu trong lĩnh vực bất động sản chỉ còn 5,68% và 6,5%.

Tức con số của Ủy ban giám sát tài chính quốc gia cao gần gấp 6 lần con số báo cáo của các cơ quan khác, tạo nên độ phân hóa dữ dội ngay trong hệ thống nội bộ về nhận thức tư tưởng và quan trọng hơn là thái độ “mở miệng”.

Hậu quả của gần ba năm suy thoái qua là gần như toàn bộ nền kinh tế Việt Nam đã rơi vào tình cảnh kiệt quệ, với vòng quay vốn chỉ còn 0,8 lần so với hơn 2 lần vào những năm 2007-2008. Sức mua của xã hội giảm sút đột ngột và đẩy nhanh nguồn cầu vào tình thế bán phá giá.

Nếu không giải quyết được nợ và nợ xấu, trong đó chủ yếu là nợ xấu bất động sản, một phản ứng sụp đổ dây chuyền giữa các doanh nghiệp bất động sản với nhau và doanh nghiệp bất động sản với các ngân hàng chủ nợ, đặc biệt là những ngân hàng nhỏ không trường vốn, là hoàn toàn có thể xảy ra. Khi đó, những vụ vỡ nợ của ngành bất động sản rất có thể sẽ kéo theo sự sụp đổ của ngân hàng và của cả nền kinh tế trong thời gian tới.

Hiểm họa từ cuộc “hạ cánh cứng” của Trung Quốc:

Những điều kiện tốt nhất cho sự phục hồi kinh tế đang dần trôi qua. Đó là sự phục hồi chậm chạp nhưng khá ổn của nền kinh tế Hoa Kỳ bắt đầu từ cuối năm 2011 cho đến nay, trong đó có cả thị trường chứng khoán và đặc biệt  là thị trường nhà ở của Mỹ. Sự phục hồi này còn được các tổ chức IMF, WB và một số tổ chức xếp hạng tín nhiệm lớn trên thế giới như Fitch Ratings, S&P, Moody’s dự báo có thể kéo dài đến hết năm 2014.

Tuy nhiên, mọi hình ảnh phục hồi sẽ không thể tồn tại vĩnh viễn, nhất là trong bối cảnh mà một Nobel kinh tế như Paul Krugman hay những tác giả khác như “chuyên gia tận thế” Nouriel Roubini và doanh nhân có tiếng như Marc Faber vẫn liên tục cảnh báo về những mối họa không tránh khỏi trong những năm tới. Nguy cơ từ các nền kinh tế Hy Lạp, Síp và kể cả Tây Ban Nha, Ý, Bồ Đào nha vẫn còn gần như nguyên vẹn.

Nhưng một trong những mối họa không còn ẩn giấu là nền kinh tế Trung Quốc.

Nợ xấu bất động sản và những dấu hiệu đầu tiên của cơn chao đảo tài chính khiến Trung Quốc có thể đang tiến vào lộ trình của một cuộc hạ cánh không thể mềm, hay nói cách khác là có thể phát sinh một đợt hạ cánh cứng. Hình ảnh “nước giàu dân nghèo” hay “Voi cưỡi xe đạp” của nền kinh tế lớn thứ hai trên thế giới này bắt đầu lộ diện rõ nét. Bất chấp lượng dự trữ khổng lồ về ngoại tệ lên đến 3.400 tỷ USD và được xem là lớn nhất thế giới, Trung Quốc sẽ phải đối mặt với bong bóng nhà đất phình quá lớn và hàng ngàn tỷ USD nợ của chính quyền địa phương không có khả năng thanh toán. Tất cả những hậu quả đó đều có thể ảnh hưởng khá nặng nề đến khối Cộng đồng châu Âu và kể cả Mỹ - những địa chỉ liên đới với các ngân hàng và quan hệ ngoại thương của Trung Quốc.

Nếu các nền kinh tế lớn nhất trên thế giới như Mỹ, Đức và đặc biệt Trung Quốc không thể cầm cự được, kinh tế Việt Nam chắc chắn sẽ phải chịu hệ lụy trực tiếp – một hệ lụy xảy ra song ánh mà không cần chờ đợi một độ trễ nào như đối với cơn khủng hoảng kinh tế thế giới vào năm 2008. Một trong những ảnh hưởng nặng nề nhất đối với kinh tế Việt Nam có lẽ thông qua con đường buôn bán tiểu ngạch truyền thống với Trung Quốc.

Một khả năng đang đến gần là nền kinh tế Trung Quốc không thể cầm cự đến hết năm 2015, thậm chí sẽ suy thoái sớm hơn. Nếu khả năng này xảy ra, cộng hưởng với những khó khăn của kinh tế Mỹ, Tây Âu và đặc biệt là mầm mống khủng hoảng tại khu vực Nam Âu như Hy Lạp, Tây Ban Nha, Bồ Đào Nha, nền kinh tế Việt Nam sẽ bị ảnh hưởng hầu như trực tiếp.

Vốn đang nằm trong chu kỳ suy thoái nghiêm trọng kéo dài cùng nội lực gần như suy kiệt, nền kinh tế Việt Nam sẽ khó có khả năng chống đỡ được các cuộc tấn công suy thoái đến từ bên ngoài. Một cuộc suy thoái kép, hoặc lớn hơn là khủng hoảng kinh tế, sẽ đến với Việt Nam, phá tan những cầm cự cuối cùng và đẩy xã hội vào tâm thế hỗn loạn.

Lộ diện những mầm mống khủng hoảng xã hội:

Trong bối cảnh suy thoái trầm kha về kinh tế, nạn tham nhũng, vô cảm quan chức và phân hóa xã hội lại đóng vai trò rất quan yếu trong việc phá nát những rường cột cuối cùng về an sinh xã hội.

Gần như trái ngược với sự thừa nhận thiếu dũng cảm của Đảng và Chính phủ từ “một bộ phận nhỏ” đến “một bộ phận không nhỏ”, tham nhũng đã trở thành một quốc nạn từ chính quyền cấp trung ương đến toàn bộ các chính quyền địa phương, tác động mạnh mẽ nhất đến tình trạng từ suy giảm đến suy kiệt niềm tin vào chế độ của công dân. Cho đến nay và sau quá nhiều lần thất vọng với cơ chế phòng chống tham nhũng của Đảng, người dân đã hầu như không còn hy vọng nào cho một tương lai được nhận ra vẻ sạch sẽ trên khuôn mặt chính thể.

Trong gần ba năm suy thoái kinh tế qua, chỉ có nhóm lợi ích ngân hàng, nhóm lợi ích vàng và những nhóm lợi ích có tên “Dân sinh” như điện và xăng dầu là còn trụ được. Với nhiều chính sách cố tình làm lợi cho các nhóm lợi ích này, Ngân hàng nhà nước Việt Nam đã biến các doanh nghiệp và người dân trở thành một thứ con tin không có tương lai.

Hệ lụy kinh tế lại dẫn đến hệ lụy xã hội. Trong khi Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội công bố tỷ lệ thất nghiệp vào cuối năm 2012 chỉ là 1,99%, tỷ lệ thất nghiệp thực tế ở Việt Nam đang có thể vượt trên 20%, thậm chí sánh ngang với tỷ lệ thất nghiệp 26% ở Tây Ban Nha hoặc gần 30% ở Hy Lạp.

Trong thực tế, chỉ cần nhìn vào con số 100.000 doanh nghiệp phải giải thể và phá sản như một công bố của Ủy ban thường vụ Quốc hội vào đầu năm 2013, đã có thể thấy rằng con số này chiếm đến 18-20% tổng doanh nghiệp đăng ký hoạt động tại Việt Nam. Như vậy tỷ lệ thất nghiệp cũng có thể tương đương với 18-20%, tức gấp 10 lần con số báo cáo của Bộ Lao động, Thương binh và Xã hội.

Vốn đã quá thờ ơ trước thực trạng xuống dốc của dân sinh trong những năm vừa qua, nhiều bộ ngành ở Việt Nam còn trở nên bàng quan hơn nữa trong không khí thực dụng đang phổ cập khắp nơi, từ thủ phủ đến từng làng xã. Người ta có thể nhìn thấy tình trạng tham nhũng quá phổ biến ở nhiều địa phương và các thành phố trung tâm, và tình trạng lộng quyền và lộng hành của không ít nhân viên công an…

Thất nghiệp và hoàn cảnh quá đỗi khó khăn lại càng làm cho người dân rơi vào tâm thế cùng quẫn. Sau một thời gian buộc phải im lặng, báo chí đã dồn dập đưa tin về những cái chết tự vẫn của người nghèo.

Chuyện chết chóc đã trở thành cơm bữa ở Việt Nam. Cùng với thái độ vô cảm của nhiều chính quyền địa phương là nạn bạo hành của công an ở nhiều tỉnh. Không ít cái chết trong trụ sở công an đã xảy ra, nhưng chưa một lần những người mặc sắc phục thừa nhận hành vi vi luật nghiêm trọng của họ.

Trong khi đó, làn sóng trưng thu đất đai và cưỡng chế dân oan khiếu kiện vẫn liên tục diễn ra ở nhiều địa phương với tính chất côn đồ hóa về sau này.

Vào năm 2012 và 2013, những dấu hiệu khủng hoảng kinh tế đã kéo theo những hiện tượng hỗn loạn xã hội. Dư luận đã chứng kiến về hành vi “chống người thi hành công vụ” của gia đình Đoàn Văn Vươn ở Tiên Lãng, Hải Phòng vào đầu năm 2012 như một ngòi nổ, mô phỏng cho phong trào nông dân chống trưng thu ruộng đất một cách vô lối từ các nhóm lợi ích, và có một nét gì đó gần tương tự với trường hợp “rào làng” của làng Ô Khảm ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc.

Cho đến gần đây, người ta liên tục chứng kiến việc một số nhóm lợi ích đã sử dụng côn đồ như một thủ đoạn để giải tỏa đất đai và “giải quyết” nông dân. Ở Ninh Bình hay Bắc Giang, người ta đang chứng kiến hàng trăm nông dân bất mãn đoàn kết với nhau để chống nạn côn đồ lộng hành, cùng hiện tượng dựng chiến lũy trong làng để chống những kẻ mà nông dân coi là “giặc”… Hoặc như hiện tượng  “biểu tình quan tài” ở Hưng Yên…

Tất cả những hình ảnh đó cho thấy điều gì, nếu không phải là sự bất lực, vô cảm của khá nhiều chính quyền địa phương mà đã đẩy người dân vào tư thế phản ứng tự phát không đáng có. Và hiện tượng tự phát như thế lại là tiền đề rất thường cho một hiện tượng rộng lớn và quy mô hơn hẳn: làn sóng bạo động và có thể cả bạo loạn có thể xảy ra, đẩy nhanh tình hình vào thế mất kiểm soát…

Buổi giao thời sắp đến

Hầu như không thể hoài nghi, xã hội và có lẽ cả nền chính trị Việt Nam đang dợm bước vào một buổi giao thời mang tính xoay chuyển trong lịch sử đương đại của chế độ, nếu lấy mốc thời gian từ năm 1975.

Còn nếu tính từ thời mở cửa đầu thập niên 1990 và sau các cuộc chính biến mà đã thay đổi căn bản về mối quan hệ xã hội nhà nước – công dân ở Liên Xô và Đông Âu cho đến nay, chưa bao giờ Việt Nam lại rơi vào một chu kỳ suy sụp kinh tế và kéo theo hàng loạt mầm mống phản ứng và biến loạn xã hội như hiện thời.

Tất cả những dấu hiệu như thế, cộng hưởng với bầu không khí cô đặc trì trệ về não trạng chính trị, nạn tham nhũng thâm căn và di căn, cùng những rạn nứt không thể phủ nhận trong nội bộ, đang biểu tả tính xu thế cho những biến động và thay đổi lớn lao về kinh tế, xã hội và có thể cả về tính tư tưởng ý thức hệ trong một tương lai không quá xa.

* Mời bạn đọc tham khảo thêm các website:
BBC.co.uk/vietnamese
VOAtiengviet.com
Danlambaovn.blogspot.com
Danluan.org
Dannews.info

Dương Vũ


Trước khi quay trở lại một số vấn đề liên quan đến ngân hàng và công an, xin thông tin về việc liên quan đến Cục Trưởng Tài Chính Bộ Quốc Phòng Trung Tướng Phạm Quang Vinh.
Sắp tới đây, Bộ Chính Trị sẽ nghe Phùng Quang Thanh báo cáo về việc bỏ trốn của Phạm Quang Vinh đến nay không hề thấy tăm hơi đâu đồng thời nghe báo cáo về việc thụt kẹt và lình xình tiền nong ở Cục Tài Chính. Tiền nong thanh toán đang là vấn đề căng thẳng trong quân đội. Các tư lệnh rất bực mình và căng thẳng vì tiền không được giải ngân. Việc xin tiền của các đơn vị như đi ăn xin. Nhiều tướng lĩnh phải thốt lên, đi lấy tiền nuôi quân bằng tiền của dân mà cứ như đi ăn xin và họ cảm thấy rất nhục nhã về việc này.

Tiền, vàng và ngân hàng

Sự việc liên quan đến cửa hàng vàng Hoàng Mai đã bộc lộ rõ bản chất ăn cướp của những kẻ mang danh công quyền.
Sự việc diễn ra ngày 24 tháng 4 thì trước đó ngày 22 tháng 4 công an đã đề xuất và ngày 23 tháng 4, chủ tịch Quận Bình Thạnh đã ký quyết định cho khám xét. Rồi thì họ cũng nặn ra cái gọi là nhân chứng Lê Tấn Hiệp nhưng camera lưu giữ hình ảnh chả có hình ảnh nào chứng minh cho hành vi này. Cũng chả có 100 USD nào cả. Cái mà người ta gọi là vật chứng 100 USD chính là tiền từ trong két sắt của bà Hoàng Mai mà công an bắt bà phải mở két khi bà từ ngoài đi về.
Rồi thì cả cái biên bản vi phạm cũng được lập ngày 19 tháng 5, tức sau gần 1 tháng mà chả có chữ ký của người vi phạm. Cái mà người ta gọi là người vi phạm cũng chả biết cái biên bản đó thế nào.
Rồi thì họ căn cứ theo các quy định pháp luật mà điều khoản áp dụng cao nhất trong nghị định 95/2011 NĐ-CP sửa đổi bổ sung một số điều của nghị định 2020/2004 NĐ-CP cũng chỉ là phạt cho hành vi vi phạm hành chính trong trong lĩnh vực tiền tệ và hoat động ngân hàng, hành vi mua bán, thanh toán, cho vay ngoại tệ với nhau là từ 50-100 triệu thì họ phạt những 400 triệu đồng.
Một hình thức cố tình bao biện cho hành vi ăn cướp bất thành. Và có thể nói ngắn gọn là cướp bằng được.

Tại sao lại cố tình cướp như vậy?

Để chứng minh cho một quyết định nào đó thì người ta cố phải tìm ra những hành vi, việc làm nào đó chứng mình rằng, quyết định của họ là đúng đắn. Họ chứng mình ở hành vi mua bán ngoại tệ xong lại thu giữ vàng và muốn dằn mặt hệ thống buôn bán vàng trải dài khắp cả nước và thông điệp mà giới buôn vàng nhận thấy là nguy cơ bị cướp đang cận kề. Vi phạm buôn ngoại tệ (nếu có) mà lại đi khám và thu giữ vàng (sau đó buộc phải trả lại khi bị phanh phui).
Ở một đất nước mà vàng được coi là công cụ dự trữ an toàn và là ưu tiên số một cho sự tích cóp thì vàng chính là miếng mồi béo bở cho những hành vi cướp bóc.
Tập đoàn lợi ích của Nguyễn Văn Bình cố chứng minh rằng cần phải cấm buôn bán vàng tự do để ổn định thị trường thì lực lượng công an các cấp sẽ ra tay bảo vệ chính sách đó. Đó là cơ hội không thể tốt hơn cho đám sai nha công quyền tranh thủ cơ hội cướp của nhân dân.
Thực ra bà Hoàng Mai may mắn bởi truyền thông đã mang sự uất ức trong dân chúng về vụ việc đứng ra bảo vệ cho bà ấy chứ không thì bà ấy đã là nạn nhân xấu số bị dìm xác mà không hề thất tăm hơi. Công an thì rất thích sử dụng công cụ cấm đoán để ra tay trục lợi.
Ở vụ việc trên cần nhận thấy hai vấn đề. Vấn đề của việc thâu tóm lợi ích từ vàng và vấn đề trục lợi của công an.
Về việc thay đổi chính sách với vàng, Nguyễn Văn Bình đưa thương hiệu SJC thành vàng thương hiệu quốc gia. Rồi thì thâu tóm vàng trôi nổi, nhập lậu đem đóng dấu thì mỗi một lượng ăn ra 4 triệu đồng.
Ở đầu nhiệm kỳ, Nguyễn Văn Bình tuyên bố nếu chênh lệch vàng thế giới và trong nước trên 400 ngàn đồng/lượng là điều bất bình thường và Bình hứa đưa về dưới mức đó thì nay Bình Ruồi tuyên bố mức chênh hơn 4 triệu vnd/lượng là bình thường. Vậy thì tuyên bố tiền hậu bất nhất, nói ra rồi lại liếm của Bình có được cho là bình thường?
Với Bình, chả phải lo lắng điều gì. Bình tuyên bố: 500 đại biểu quốc hội không ai đủ trình độ để đối đáp với Bình về chính sách tiền tệ cả.
Về phía Chính Phủ, Thủ Tướng phải để Bình đọc và sửa tất cả những phần nào trong các báo cáo liên quan đến lĩnh vực tài chính tiền tệ.
Rồi đây, Thủ Tướng còn đề xuất đưa Bình lên cao hơn. Có 7 ứng viên cho việc lựa chọn 5 vị trí Phó Thủ Tướng nhiệm kỳ tới có tên Bình cùng những cái tên mới khác như Đinh La Thăng, Đinh Tiến Dũng và Trịnh Đình Dũng.
Việc kiểm soát vàng theo kiểu này chính xác là một hành vi cực kỳ mafia mà Báo Thanh Niên đã tố cáo để rồi Bình yêu cầu Bộ Công An khởi tố người viết và Báo Thanh Niên.
Thủ tướng còn quyết định cấm Hải Quan kiểm hóa việc nhập vàng của nhóm lợi ích này. Và không ai khác, Bình đưa anh ruột mình là Nguyễn Văn Thành tham gia vào lĩnh vực béo bở này.
Việc điều hành chính sách tiền tệ theo kiểu mafia của Bình bị Đặng Thị Hoàng Yến tố cáo trước Quốc Hội để rồi Yến phải trả giá cho sinh mạng chính trị của mình (mất chân đại biểu quốc hội) cũng như sự đe dọa đến cả sự an toàn tính mạng (phải trốn đi Mỹ).
Không phải Yến không có thông tin và cơ sở lý luận cho hành vi của Bình Ruồi.
Vào thời điểm khi còn là Thứ Trưởng Bộ Công An, theo sự chỉ đạo của anh Ba X, Phạm Minh Chính đã phải sang Nga điều đình để phía Nga bỏ qua cho hành vi rửa tiền lên đến 500 triệu USD của Bình mà phía Nga yêu cầu Việt Nam bắt và dẫn độ Bình về Nga. Chính phải sang Nga 2 lần mới thành công trong việc mặc cả với Nga bỏ qua cho hành vi của Bình.
Việc để nền kinh tế kiệt quệ như ngày hôm nay, nợ xấu cao, doanh nghiệp không tiếp cận nguồn vốn nhưng Bình vẫn phát biểu rất lạc quan và cho rằng mọi chuyện rất ổn. Khi bắt đầu kỳ họp Quốc Hội lần này, Bình tuyên bố tiền đồng ổn định và không có lý do điều chỉnh tỷ giá. Nhưng chỉ khi phiên chất vấn của Quốc Hội kết thúc, thậm chí cả khi Quốc Hội vẫn đang họp, Bình đã cho phá giá tiền đồng, điều chỉnh tỷ giá thay đổi. Đúng là hành động của Bình được mô tả như vừa nhổ ra đã liếm ngay tại chỗ. Và Bình không coi các đại biểu Quốc Hội là cái gì. Với Bình, 500 đại biểu Quốc Hội chỉ là nghị gật. Không có gì phải quan tâm.
Sở dĩ, Bình thoát được sự “sát hạch” của Quốc Hội bởi Bình và lớn hơn Bình là Ba X đã bắt Sinh Hùng làm “con tin”. Những sân sau của Sinh Hùng bị kiểm soát đặc biệt. Việc một lần nữa sử dụng con nuôi của Nguyễn Văn Hưởng là Hưng Tano để bắt Phúc Bảo Việt, một đệ tử của Sinh Hùng cho thấy, nhóm Bình và Ba X rất biết sử dụng các đòn “dưới thắt lưng”. Xin nhắc lại là Hưng Tano chính là kẻ đã hối lộ để cài bẫy vợ chồng Nguyễn Văn Chi (Trưởng Ban Kiểm Tra Trung Ương khóa trước) và vợ là Nguyễn Thị Thủy -(Phó Chủ tịch Phòng Thương Mại và Công Nghiệp Việt Nam) để mặc cả và thoát được vụ Vinashin trước đây.
Cũng như đối với Vinashin, Bình Ruồi giúp Ba X xóa nợ, dãn nợ và khoanh nợ cho Vinashin thì nay, một lần nữa, Ba X đã ký quyết định và giao Bình thực hiện việc xóa nợ 40 ngàn tỷ cho Vinalines. Thuyền trưởng X và thuyền phó Ruồi đã và đang từ từ xóa đi dấu vết của những con tàu nát mà các anh đã đánh đắm. Chúng tôi đã có trong tay văn bản này, một ngày không xa, chúng tôi sẽ thông tin đầy đủ để hầu quý vị.
Quay trở lại việc Bình nhởn nhơ với các chỉ trích của dư luận cũng như của Quốc Hội, Bình đã dùng một lãnh đạo cấp vụ/cục của Ngân Hàng Nhà Nước tên Hòa (hoặc Hà), một người gốc Thanh Hóa lobby Phạm Quang Nghị hòng dùng ảnh hưởng tới các thành viên Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Hà Nội nhưng cũng đồng thời thêm một phiếu ủng hộ cho việc trở thành Phó Thủ Tướng nhiệm kỳ tới. Không chế Sinh Hùng bằng việc kiểm soát các đệ tử cũng như nhận được sự ủng hộ của Phó Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân.
Như vậy, về phía Bình Ruồi, việc sử dụng tối đa các mối quan hệ và bổ nhiệm những vị trí khác nhau của con cái lãnh đạo cao cấp hoặc có vai trò với Bình đã giúp Bình giải quyết mọi vấn đề.
Về phía Thanh Tra Chính Phủ, Bình bổ nhiệm vụ phó đối với Tạ Thành Long, con trai ông Tạ Hữu Thanh, cố Tổng Thanh Tra Chính Phủ cũng như Bình kiểm soát được khoản nợ khoảng 1000 tỷ của vợ Phó Tổng Thanh Tra Chính Phủ Ngô Văn Khánh đối với Ngân Hàng Nông Nghiệp giúp Bình có được sự an toàn đối với phía Thanh Tra.
Bình Ruồi bổ nhiệm con trai trưởng ban tổ chức trung ương Tô Huy Rứa là Tô Huy Vũ là Vụ phó một vụ của Ngân Hàng Nhà Nước. Con trai cố Bộ trưởng Công An Lê Minh Hương là Lê Minh Hưng làm Phó Thống Đốc. Con gái Đoàn Mạnh Giao làm Vụ trưởng Vụ Quan Hệ Quốc Tế. Con trai thứ trưởng Công An Bùi Nam cũng đang là nhân viên của Bình.
Nhưng đặc biệt có một chân bổ nhiệm chỉ để lo lobby báo chí. Đó là Phó Thống Đốc Đào Minh Tú. Tú chỉ lo mỗi việc take care và lobby báo chí. Cụ thể là việc dùng Truyền Hình Quốc Gia VTV làm công cụ tuyên truyền cho Bình. Cô Lê Bình, dưới sự bảo kê của Trần Bình Minh, Lê Bình là công cụ đắc lực của Bình Ruồi trong việc tuyên truyền đến quốc dân đồng bào những gì Bình muốn nói. Bình nói trên sóng quốc gia về một màu toàn hồng cho nền kinh tế thì chỉ vài ngày sau Bình Ruồi sẵn sàng làm ngược lại.
Bên cạnh việc hợp thức hóa buôn lậu vàng và độc quyền lợi ích nhóm về vàng, Bình còn có thế mạnh là rửa tiền và chuyển tiền ra nước ngoài. Trước đây, việc chuyển tiền qua biên giới, Bình làm việc có sự hợp tác với Tổng Cục 2. Tuy nhiên, gần đây, nhận thấy việc làm đó của Bình là vi phạm pháp luật thì TC2 đã dừng nhưng Bình thì không dừng. Có hai kênh chuyển tiền chính là Vietinbank và Bidv cũng một số đầu mối khác. Chả thế mà Công An Hà Nội đã từng bắt một lô hàng trong đó đựng 1 triệu USD của Techcombank chuyển qua đường hàng không nhưng rồi vụ việc rơi vào im lặng. Chả thế mà đại diện của các ngân hàng này ở nước ngoài sống như những ông Hoàng bà Chúa một cách xa hoa tại thủ đô của các nước tư bản lớn. Rồi những dòng tiền này lại quay trở lại Việt Nam mua các tài sản mà theo chỉ đạo của anh Ba X là phải cổ phần hóa càng sớm càng tốt và càng nhiều càng tốt. Và một ngày không xa, tài sản thuộc sở hữu nhà nước sẽ không còn gì cả, không cánh mà bay.

Vấn đề thứ hai là vấn đề liên quan đến vai trò của Công An

Bình làm được và tồn tại được là có sự tiếp tay và trục lợi của những sai nha thích dựa vào những yếu kém và kẽ hở của luật pháp. Tất nhiên sự đồng lòng bảo vệ nhau của cả hệ thống công an.
Nếu như BBC đưa ra thông tin liên quan đến một trợ lý mà ai cũng hiểu là nhắm đến Bộ Trưởng Công An Trần Đại Quang thì thay vì đứng ra công bố rõ ràng và minh bạch thông tin, Trần Đại Quang cho khởi tố cả cơ quan truyền thông nước ngoài là BBC. Công An rất thích dùng khởi tố làm công cụ của trấn áp những ý kiến nào ảnh hưởng đến quyền lợi của họ. Rồi thì việc Báo Pháp Luật Xã Hội tường thuật lại phiên tòa xử Bầu Kiên trích dẫn lời các luật sư nói Gtel, một công ty của Bộ Công An cũng làm ăn không phép. Ngay lập tức cũng bị khởi tố. Nhưng liệu cứ khởi tố như vậy có bịt được miệng dư luận khi đưa những thông tin tham ô tham nhũng và làm ăn bậy bạ của họ ra ngoài ánh sáng không? Dù họ có bất chấp và sẵn sang ngồi xổm lên dư luận thì thông tin minh bạch và sẵn sang chấp nhận gian nan của những người yêu nước tiến bộ sẽ lật rõ bộ mặt của những kẻ đang đục khoét và phá hoại đất nước.
Và người dân càng hiểu rõ thêm bộ mặt thật của những kẻ đang đứng đầu trong lực lượng công an.
Nếu như người dân chỉ cần động đến cái lông chân của một kẻ vô danh tiểu tốt trong ngành công an thì sẽ phải trả giá bằng nhiều năm tù. Nhưng công an cướp bóc, giết người vẫn sẽ được bảo vệ. Nhiều người dân bị chết oan trong đồn công an mà chả ai phải chịu trách nhiệm.
Ngày 12.6.2014, liên ngành Tòa Án, Viện Kiểm Sát và Công An họp án về việc bắt hay không bắt 2 cán bộ công an đã làm sai lệch hồ sơ vụ án liên quan đến hoa hậu quý bà Trương Thị Tuyết Nga của Bệnh Viện Vũ Anh vì lừa đảo. Hai viên công an này một ăn 10 tỷ và một ăn 1,7 tỷ của Tuyết Nga để làm sai lệch vụ án giúp Tuyết Nga không bị bắt. Vụ việc bị phanh phui và 3 bên họp để quyết định có bắt hay không.
Thứ trưởng Công An Lê Quý Vương phát biểu là ai thì cũng cần phải bị xử lý nghiêm minh trước pháp luật thì Phan Văn Vĩnh đứng lên phản đối, không cho bắt.
Vĩnh chột nói: tôi và anh Vương như nhau, cùng được Thủ Tướng quyết định bổ nhiệm. Anh Vương không hơn gì tôi. Anh Vương phát biểu là ý kiến cá nhân anh Vương. Tôi là Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Cảnh Sát Phòng Chống Tội Phạm, đứng đầu lực lượng cảnh sát và là thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra. Ý kiến của tôi là ý kiến của người đứng đầu và đại diện cho cơ quan cảnh sát điều tra. Tôi phản đối anh Vương và tôi không đồng ý bắt.
Với cách làm như Vĩnh chột, sẽ không có công an nào bị bắt cả.
Mọi án từ, Vĩnh chột báo cáo thẳng Đại Quang và cả hai quyết định mọi chuyện.
Trần Đại Quang vô hiệu hóa các thứ trưởng cho dù họ đều là đệ tử của anh Ba X. Đại Quang sử dụng hai Tổng Cục Trưởng và là thủ trưởng hai cơ quan điều tra là Hoàng Kông Tư và Phan Văn Vĩnh. Đại Quang trấn áp mọi thành phần bằng công cụ truy tố mà hai cơ quan này thực hiện. Phía Viện Kiểm Sát đã có Bùi Mạnh Cường và Trần Công Phàn cùng dân Nam Định hỗ trợ.
Đại Quang đang Nam Định hóa những vị trí chủ chốt của lực lượng điều tra.
Trần Đại Quang đuổi Chánh văn phòng cơ quan cảnh sát điều tra, một cục trưởng giỏi là Lê Đình Nhường về Thái Bình để thay thế bằng một người Nam Định là phó giám đốc công an Nam Định tên Hưng.
Đại Quang giao cho Cục Trưởng Cảnh Sát Kinh Tế Nguyễn Đức Thịnh mọi công việc liên quan đến kinh tế, chức vụ và tham ô tham nhũng đều do Cục này làm mà không giao cho Cục phòng chống tham nhũng của thiếu tướng Trần Đăng Yến làm. (Thiếu tướng Yến là người Lạng Sơn, không phải Nam Định).
Nhưng một điều cực kỳ nguy hiểm là Đại Quang hành chính hóa C55, Văn Phòng cơ quan cảnh sát quốc tế Interpol. Chuyển toàn bộ đơn vị này về V12 (Cục Quan hệ Quốc Tế). Tức là Việt Nam chỉ tham gia phần việc có liên quan đến tội phạm quốc tế ở mức như mọi giao lưu quốc tế bình thường mà không phải là một cơ quan đấu tranh phòng chống tội phạm. C55 bị trả thù vì việc C55 đã có văn bản trả lời của phía Mỹ về việc con rể của Ba X là doanh nhân Henry Nguyen (Nguyễn Bảo Hoàng) không chuyển một đồng xu nào về nước và số tiền 3000 tỷ trong Bản Việt là của Nguyễn Thanh Phượng chứ không phải của Bảo Hoàng.
Một phó giám đốc khác của Nam Đinh là Hoàng Thọ Mạnh được điều về Bộ.
Cố vấn cho Trần Đại Quang về truyền thông là Hồng Vinh, cựu phó ban tuyên giáo, cựu tổng biên tập báo Nhân Dân, một người Nam Định. Hồng Vinh viết hoặc ít nhất là biên tập cho các phát biểu của Đại Quang. Đồng thời trợ giúp cho Quang có một người Nam Định khác là Đinh Thế Huynh.
Nhưng tất cả những cái đó để làm gì ngoài mục đích đảm bảo an toàn cho mọi hành vi cướp bóc của phe nhóm này mà Quang có phần và có trách nhiệm bảo vệ?
Đại Quang có một đệ tử tên Lịch ở Bắc Giang. Lịch có giấy phép khai thác than ở Bắc Giang. Nhưng ai cũng biết, ở Bắc Giang có than nhưng chưa khai thác công nghiệp được. Vì thế Lịch thu gom than thổ phỉ để bán cho Trung Quốc.
Trước đây, việc thu phí các tuyến đường cao tốc do tập đoàn Hải Châu thu. Đây là tập đoàn có quan hệ với gia đình Ba X.
Gần đây việc thu này thuộc về công ty Yên Khánh. Chủ công ty là em con dì ruột Trần Đại Quang tên là Hạp. Công ty này thu tuyến Cầu Giẽ Ninh Bình, tuyến Thành Phố Hồ Chí Minh – Trung Lương.
Đây là một miếng mồi béo bở. Và vì là thu thuê trên tuyến Cầu Giẽ Ninh Bình mà Hạp chỉ đạo rút riêng ra ngoài sổ sách 200 triệu đồng mỗi ngày và xóa toàn bộ giữ liệu lưu trữ. Chả thế mà chỉ sau 2 tháng, Hạp đã mua hẳn hai chiếc xe Bentley cho hai bố con. Giá mỗi chiếc cũng hơn 10 tỷ.
Cũng vì thấy sự béo bở mà Tô Dũng, em ruột Tô Lâm cũng đòi thu phí tuyến Hà Nội Lào Cai. (Tô Dũng là chủ của công ty Xuân Cầu, một đại lý buôn xe máy Piaggio). Tô Dũng cũng là người đứng tên cho Tô Lâm với dự án đất 1200ha ở Văn Giang, bên cạnh Ecopark.
Hệ thống công an thì tha hóa. Luôn mang chờ mọi cơ hội để cướp bóc. Đại Quang và dàn lãnh đạo các cấp không lo làm việc, bảo vệ dân chúng, bảo vệ pháp luật mà chỉ lo cướp bóc. Có vấn đề gì lại đổ lỗi cho Việt Tân.
Thiệt hại cho vụ đập phá gần đây mà nhà đầu tư thiệt hại và chính phủ Việt Nam phải đền là 20 ngàn tỷ ở Bình Dương, 10 ngàn tỷ ở Đồng Nai và Vũng Áng. Ở các nước văn minh, Bộ Trưởng Công An, các thứ trưởng, giám đốc công an các tỉnh trên phải bị ít nhất là mất chức cho đến phải ra tòa. Nhưng Công An đã kịp đổ cho Việt Tân. Họ kết tội 3 người của Việt Tân đã đến gặp luật sư Nguyễn Văn Đài ở Hà Nội để lấy 300 USD mua cờ, in truyền đơn và xúi giục gây bạo loạn ở các khu công nghiệp.
Khi xảy ra, công an các địa phương này không hề có một hành động bảo vệ hay ngăn cản sự phá hoại nào.
Với 3 người, sử dụng ngân sách 300 đô la Mỹ, gây thiệt hại 30 ngàn tỷ (1.5 tỷ đô la Mỹ) trên ít nhất 3 tỉnh (Bình Dương, Đồng Nai và Hà Tĩnh), chắc Việt Tân và 3 thành viên kia hẳn là siêu việt nếu như không muốn nói là trí tưởng tượng của lực lượng an ninh Việt Nam quá vỹ đại.
Trước khi kết thúc chúng tôi xin thông tin thêm về công ty sổ xố điện toán, nơi mà mỗi năm bỏ túi vài trăm triệu đô la đó là của Nguyễn Thanh Phượng, Hưng Tano và của Hoa Lâm Bình Định (tức Trịnh Thị Lâm), người huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi.
Nhưng chúng ta cần biết, việc thông tin để dân chúng biết rõ bản chất thật của những kẻ đang làm khánh kiệt đất nước và cùng nhau đứng lên vạch mặt, tố cáo và phải tiêu diệt chúng. Chúng ta không thể mong chờ thứ lý thuyết suông kiểu như phê và tự phê hòng mong chúng tự sửa chữa. Chúng ta không thể mong chờ, dưới sự dẫn dắt của những kẻ lú lẫn mà có thể tiêu diệt được những con sâu bọ. Càng có cơ hội, càng quyền lực thì chúng càng tha hóa.
Vì thế, chúng ta biết sự thật và phải cùng nhau tự giải phóng khỏi áp bức của những kẻ đang ngày đêm phá hoại đất nước này.
Dương Vũ 

Mời độc giả tham khảo 1 số website: 

Dương Vũ


Trước khi quay trở lại một số vấn đề liên quan đến ngân hàng và công an, xin thông tin về việc liên quan đến Cục Trưởng Tài Chính Bộ Quốc Phòng Trung Tướng Phạm Quang Vinh.
Sắp tới đây, Bộ Chính Trị sẽ nghe Phùng Quang Thanh báo cáo về việc bỏ trốn của Phạm Quang Vinh đến nay không hề thấy tăm hơi đâu đồng thời nghe báo cáo về việc thụt kẹt và lình xình tiền nong ở Cục Tài Chính. Tiền nong thanh toán đang là vấn đề căng thẳng trong quân đội. Các tư lệnh rất bực mình và căng thẳng vì tiền không được giải ngân. Việc xin tiền của các đơn vị như đi ăn xin. Nhiều tướng lĩnh phải thốt lên, đi lấy tiền nuôi quân bằng tiền của dân mà cứ như đi ăn xin và họ cảm thấy rất nhục nhã về việc này.

Tiền, vàng và ngân hàng

Sự việc liên quan đến cửa hàng vàng Hoàng Mai đã bộc lộ rõ bản chất ăn cướp của những kẻ mang danh công quyền.
Sự việc diễn ra ngày 24 tháng 4 thì trước đó ngày 22 tháng 4 công an đã đề xuất và ngày 23 tháng 4, chủ tịch Quận Bình Thạnh đã ký quyết định cho khám xét. Rồi thì họ cũng nặn ra cái gọi là nhân chứng Lê Tấn Hiệp nhưng camera lưu giữ hình ảnh chả có hình ảnh nào chứng minh cho hành vi này. Cũng chả có 100 USD nào cả. Cái mà người ta gọi là vật chứng 100 USD chính là tiền từ trong két sắt của bà Hoàng Mai mà công an bắt bà phải mở két khi bà từ ngoài đi về.
Rồi thì cả cái biên bản vi phạm cũng được lập ngày 19 tháng 5, tức sau gần 1 tháng mà chả có chữ ký của người vi phạm. Cái mà người ta gọi là người vi phạm cũng chả biết cái biên bản đó thế nào.
Rồi thì họ căn cứ theo các quy định pháp luật mà điều khoản áp dụng cao nhất trong nghị định 95/2011 NĐ-CP sửa đổi bổ sung một số điều của nghị định 2020/2004 NĐ-CP cũng chỉ là phạt cho hành vi vi phạm hành chính trong trong lĩnh vực tiền tệ và hoat động ngân hàng, hành vi mua bán, thanh toán, cho vay ngoại tệ với nhau là từ 50-100 triệu thì họ phạt những 400 triệu đồng.
Một hình thức cố tình bao biện cho hành vi ăn cướp bất thành. Và có thể nói ngắn gọn là cướp bằng được.

Tại sao lại cố tình cướp như vậy?

Để chứng minh cho một quyết định nào đó thì người ta cố phải tìm ra những hành vi, việc làm nào đó chứng mình rằng, quyết định của họ là đúng đắn. Họ chứng mình ở hành vi mua bán ngoại tệ xong lại thu giữ vàng và muốn dằn mặt hệ thống buôn bán vàng trải dài khắp cả nước và thông điệp mà giới buôn vàng nhận thấy là nguy cơ bị cướp đang cận kề. Vi phạm buôn ngoại tệ (nếu có) mà lại đi khám và thu giữ vàng (sau đó buộc phải trả lại khi bị phanh phui).
Ở một đất nước mà vàng được coi là công cụ dự trữ an toàn và là ưu tiên số một cho sự tích cóp thì vàng chính là miếng mồi béo bở cho những hành vi cướp bóc.
Tập đoàn lợi ích của Nguyễn Văn Bình cố chứng minh rằng cần phải cấm buôn bán vàng tự do để ổn định thị trường thì lực lượng công an các cấp sẽ ra tay bảo vệ chính sách đó. Đó là cơ hội không thể tốt hơn cho đám sai nha công quyền tranh thủ cơ hội cướp của nhân dân.
Thực ra bà Hoàng Mai may mắn bởi truyền thông đã mang sự uất ức trong dân chúng về vụ việc đứng ra bảo vệ cho bà ấy chứ không thì bà ấy đã là nạn nhân xấu số bị dìm xác mà không hề thất tăm hơi. Công an thì rất thích sử dụng công cụ cấm đoán để ra tay trục lợi.
Ở vụ việc trên cần nhận thấy hai vấn đề. Vấn đề của việc thâu tóm lợi ích từ vàng và vấn đề trục lợi của công an.
Về việc thay đổi chính sách với vàng, Nguyễn Văn Bình đưa thương hiệu SJC thành vàng thương hiệu quốc gia. Rồi thì thâu tóm vàng trôi nổi, nhập lậu đem đóng dấu thì mỗi một lượng ăn ra 4 triệu đồng.
Ở đầu nhiệm kỳ, Nguyễn Văn Bình tuyên bố nếu chênh lệch vàng thế giới và trong nước trên 400 ngàn đồng/lượng là điều bất bình thường và Bình hứa đưa về dưới mức đó thì nay Bình Ruồi tuyên bố mức chênh hơn 4 triệu vnd/lượng là bình thường. Vậy thì tuyên bố tiền hậu bất nhất, nói ra rồi lại liếm của Bình có được cho là bình thường?
Với Bình, chả phải lo lắng điều gì. Bình tuyên bố: 500 đại biểu quốc hội không ai đủ trình độ để đối đáp với Bình về chính sách tiền tệ cả.
Về phía Chính Phủ, Thủ Tướng phải để Bình đọc và sửa tất cả những phần nào trong các báo cáo liên quan đến lĩnh vực tài chính tiền tệ.
Rồi đây, Thủ Tướng còn đề xuất đưa Bình lên cao hơn. Có 7 ứng viên cho việc lựa chọn 5 vị trí Phó Thủ Tướng nhiệm kỳ tới có tên Bình cùng những cái tên mới khác như Đinh La Thăng, Đinh Tiến Dũng và Trịnh Đình Dũng.
Việc kiểm soát vàng theo kiểu này chính xác là một hành vi cực kỳ mafia mà Báo Thanh Niên đã tố cáo để rồi Bình yêu cầu Bộ Công An khởi tố người viết và Báo Thanh Niên.
Thủ tướng còn quyết định cấm Hải Quan kiểm hóa việc nhập vàng của nhóm lợi ích này. Và không ai khác, Bình đưa anh ruột mình là Nguyễn Văn Thành tham gia vào lĩnh vực béo bở này.
Việc điều hành chính sách tiền tệ theo kiểu mafia của Bình bị Đặng Thị Hoàng Yến tố cáo trước Quốc Hội để rồi Yến phải trả giá cho sinh mạng chính trị của mình (mất chân đại biểu quốc hội) cũng như sự đe dọa đến cả sự an toàn tính mạng (phải trốn đi Mỹ).
Không phải Yến không có thông tin và cơ sở lý luận cho hành vi của Bình Ruồi.
Vào thời điểm khi còn là Thứ Trưởng Bộ Công An, theo sự chỉ đạo của anh Ba X, Phạm Minh Chính đã phải sang Nga điều đình để phía Nga bỏ qua cho hành vi rửa tiền lên đến 500 triệu USD của Bình mà phía Nga yêu cầu Việt Nam bắt và dẫn độ Bình về Nga. Chính phải sang Nga 2 lần mới thành công trong việc mặc cả với Nga bỏ qua cho hành vi của Bình.
Việc để nền kinh tế kiệt quệ như ngày hôm nay, nợ xấu cao, doanh nghiệp không tiếp cận nguồn vốn nhưng Bình vẫn phát biểu rất lạc quan và cho rằng mọi chuyện rất ổn. Khi bắt đầu kỳ họp Quốc Hội lần này, Bình tuyên bố tiền đồng ổn định và không có lý do điều chỉnh tỷ giá. Nhưng chỉ khi phiên chất vấn của Quốc Hội kết thúc, thậm chí cả khi Quốc Hội vẫn đang họp, Bình đã cho phá giá tiền đồng, điều chỉnh tỷ giá thay đổi. Đúng là hành động của Bình được mô tả như vừa nhổ ra đã liếm ngay tại chỗ. Và Bình không coi các đại biểu Quốc Hội là cái gì. Với Bình, 500 đại biểu Quốc Hội chỉ là nghị gật. Không có gì phải quan tâm.
Sở dĩ, Bình thoát được sự “sát hạch” của Quốc Hội bởi Bình và lớn hơn Bình là Ba X đã bắt Sinh Hùng làm “con tin”. Những sân sau của Sinh Hùng bị kiểm soát đặc biệt. Việc một lần nữa sử dụng con nuôi của Nguyễn Văn Hưởng là Hưng Tano để bắt Phúc Bảo Việt, một đệ tử của Sinh Hùng cho thấy, nhóm Bình và Ba X rất biết sử dụng các đòn “dưới thắt lưng”. Xin nhắc lại là Hưng Tano chính là kẻ đã hối lộ để cài bẫy vợ chồng Nguyễn Văn Chi (Trưởng Ban Kiểm Tra Trung Ương khóa trước) và vợ là Nguyễn Thị Thủy -(Phó Chủ tịch Phòng Thương Mại và Công Nghiệp Việt Nam) để mặc cả và thoát được vụ Vinashin trước đây.
Cũng như đối với Vinashin, Bình Ruồi giúp Ba X xóa nợ, dãn nợ và khoanh nợ cho Vinashin thì nay, một lần nữa, Ba X đã ký quyết định và giao Bình thực hiện việc xóa nợ 40 ngàn tỷ cho Vinalines. Thuyền trưởng X và thuyền phó Ruồi đã và đang từ từ xóa đi dấu vết của những con tàu nát mà các anh đã đánh đắm. Chúng tôi đã có trong tay văn bản này, một ngày không xa, chúng tôi sẽ thông tin đầy đủ để hầu quý vị.
Quay trở lại việc Bình nhởn nhơ với các chỉ trích của dư luận cũng như của Quốc Hội, Bình đã dùng một lãnh đạo cấp vụ/cục của Ngân Hàng Nhà Nước tên Hòa (hoặc Hà), một người gốc Thanh Hóa lobby Phạm Quang Nghị hòng dùng ảnh hưởng tới các thành viên Đoàn Đại Biểu Quốc Hội Hà Nội nhưng cũng đồng thời thêm một phiếu ủng hộ cho việc trở thành Phó Thủ Tướng nhiệm kỳ tới. Không chế Sinh Hùng bằng việc kiểm soát các đệ tử cũng như nhận được sự ủng hộ của Phó Chủ Tịch Quốc Hội Nguyễn Thị Kim Ngân.
Như vậy, về phía Bình Ruồi, việc sử dụng tối đa các mối quan hệ và bổ nhiệm những vị trí khác nhau của con cái lãnh đạo cao cấp hoặc có vai trò với Bình đã giúp Bình giải quyết mọi vấn đề.
Về phía Thanh Tra Chính Phủ, Bình bổ nhiệm vụ phó đối với Tạ Thành Long, con trai ông Tạ Hữu Thanh, cố Tổng Thanh Tra Chính Phủ cũng như Bình kiểm soát được khoản nợ khoảng 1000 tỷ của vợ Phó Tổng Thanh Tra Chính Phủ Ngô Văn Khánh đối với Ngân Hàng Nông Nghiệp giúp Bình có được sự an toàn đối với phía Thanh Tra.
Bình Ruồi bổ nhiệm con trai trưởng ban tổ chức trung ương Tô Huy Rứa là Tô Huy Vũ là Vụ phó một vụ của Ngân Hàng Nhà Nước. Con trai cố Bộ trưởng Công An Lê Minh Hương là Lê Minh Hưng làm Phó Thống Đốc. Con gái Đoàn Mạnh Giao làm Vụ trưởng Vụ Quan Hệ Quốc Tế. Con trai thứ trưởng Công An Bùi Nam cũng đang là nhân viên của Bình.
Nhưng đặc biệt có một chân bổ nhiệm chỉ để lo lobby báo chí. Đó là Phó Thống Đốc Đào Minh Tú. Tú chỉ lo mỗi việc take care và lobby báo chí. Cụ thể là việc dùng Truyền Hình Quốc Gia VTV làm công cụ tuyên truyền cho Bình. Cô Lê Bình, dưới sự bảo kê của Trần Bình Minh, Lê Bình là công cụ đắc lực của Bình Ruồi trong việc tuyên truyền đến quốc dân đồng bào những gì Bình muốn nói. Bình nói trên sóng quốc gia về một màu toàn hồng cho nền kinh tế thì chỉ vài ngày sau Bình Ruồi sẵn sàng làm ngược lại.
Bên cạnh việc hợp thức hóa buôn lậu vàng và độc quyền lợi ích nhóm về vàng, Bình còn có thế mạnh là rửa tiền và chuyển tiền ra nước ngoài. Trước đây, việc chuyển tiền qua biên giới, Bình làm việc có sự hợp tác với Tổng Cục 2. Tuy nhiên, gần đây, nhận thấy việc làm đó của Bình là vi phạm pháp luật thì TC2 đã dừng nhưng Bình thì không dừng. Có hai kênh chuyển tiền chính là Vietinbank và Bidv cũng một số đầu mối khác. Chả thế mà Công An Hà Nội đã từng bắt một lô hàng trong đó đựng 1 triệu USD của Techcombank chuyển qua đường hàng không nhưng rồi vụ việc rơi vào im lặng. Chả thế mà đại diện của các ngân hàng này ở nước ngoài sống như những ông Hoàng bà Chúa một cách xa hoa tại thủ đô của các nước tư bản lớn. Rồi những dòng tiền này lại quay trở lại Việt Nam mua các tài sản mà theo chỉ đạo của anh Ba X là phải cổ phần hóa càng sớm càng tốt và càng nhiều càng tốt. Và một ngày không xa, tài sản thuộc sở hữu nhà nước sẽ không còn gì cả, không cánh mà bay.

Vấn đề thứ hai là vấn đề liên quan đến vai trò của Công An

Bình làm được và tồn tại được là có sự tiếp tay và trục lợi của những sai nha thích dựa vào những yếu kém và kẽ hở của luật pháp. Tất nhiên sự đồng lòng bảo vệ nhau của cả hệ thống công an.
Nếu như BBC đưa ra thông tin liên quan đến một trợ lý mà ai cũng hiểu là nhắm đến Bộ Trưởng Công An Trần Đại Quang thì thay vì đứng ra công bố rõ ràng và minh bạch thông tin, Trần Đại Quang cho khởi tố cả cơ quan truyền thông nước ngoài là BBC. Công An rất thích dùng khởi tố làm công cụ của trấn áp những ý kiến nào ảnh hưởng đến quyền lợi của họ. Rồi thì việc Báo Pháp Luật Xã Hội tường thuật lại phiên tòa xử Bầu Kiên trích dẫn lời các luật sư nói Gtel, một công ty của Bộ Công An cũng làm ăn không phép. Ngay lập tức cũng bị khởi tố. Nhưng liệu cứ khởi tố như vậy có bịt được miệng dư luận khi đưa những thông tin tham ô tham nhũng và làm ăn bậy bạ của họ ra ngoài ánh sáng không? Dù họ có bất chấp và sẵn sang ngồi xổm lên dư luận thì thông tin minh bạch và sẵn sang chấp nhận gian nan của những người yêu nước tiến bộ sẽ lật rõ bộ mặt của những kẻ đang đục khoét và phá hoại đất nước.
Và người dân càng hiểu rõ thêm bộ mặt thật của những kẻ đang đứng đầu trong lực lượng công an.
Nếu như người dân chỉ cần động đến cái lông chân của một kẻ vô danh tiểu tốt trong ngành công an thì sẽ phải trả giá bằng nhiều năm tù. Nhưng công an cướp bóc, giết người vẫn sẽ được bảo vệ. Nhiều người dân bị chết oan trong đồn công an mà chả ai phải chịu trách nhiệm.
Ngày 12.6.2014, liên ngành Tòa Án, Viện Kiểm Sát và Công An họp án về việc bắt hay không bắt 2 cán bộ công an đã làm sai lệch hồ sơ vụ án liên quan đến hoa hậu quý bà Trương Thị Tuyết Nga của Bệnh Viện Vũ Anh vì lừa đảo. Hai viên công an này một ăn 10 tỷ và một ăn 1,7 tỷ của Tuyết Nga để làm sai lệch vụ án giúp Tuyết Nga không bị bắt. Vụ việc bị phanh phui và 3 bên họp để quyết định có bắt hay không.
Thứ trưởng Công An Lê Quý Vương phát biểu là ai thì cũng cần phải bị xử lý nghiêm minh trước pháp luật thì Phan Văn Vĩnh đứng lên phản đối, không cho bắt.
Vĩnh chột nói: tôi và anh Vương như nhau, cùng được Thủ Tướng quyết định bổ nhiệm. Anh Vương không hơn gì tôi. Anh Vương phát biểu là ý kiến cá nhân anh Vương. Tôi là Tổng Cục Trưởng Tổng Cục Cảnh Sát Phòng Chống Tội Phạm, đứng đầu lực lượng cảnh sát và là thủ trưởng cơ quan cảnh sát điều tra. Ý kiến của tôi là ý kiến của người đứng đầu và đại diện cho cơ quan cảnh sát điều tra. Tôi phản đối anh Vương và tôi không đồng ý bắt.
Với cách làm như Vĩnh chột, sẽ không có công an nào bị bắt cả.
Mọi án từ, Vĩnh chột báo cáo thẳng Đại Quang và cả hai quyết định mọi chuyện.
Trần Đại Quang vô hiệu hóa các thứ trưởng cho dù họ đều là đệ tử của anh Ba X. Đại Quang sử dụng hai Tổng Cục Trưởng và là thủ trưởng hai cơ quan điều tra là Hoàng Kông Tư và Phan Văn Vĩnh. Đại Quang trấn áp mọi thành phần bằng công cụ truy tố mà hai cơ quan này thực hiện. Phía Viện Kiểm Sát đã có Bùi Mạnh Cường và Trần Công Phàn cùng dân Nam Định hỗ trợ.
Đại Quang đang Nam Định hóa những vị trí chủ chốt của lực lượng điều tra.
Trần Đại Quang đuổi Chánh văn phòng cơ quan cảnh sát điều tra, một cục trưởng giỏi là Lê Đình Nhường về Thái Bình để thay thế bằng một người Nam Định là phó giám đốc công an Nam Định tên Hưng.
Đại Quang giao cho Cục Trưởng Cảnh Sát Kinh Tế Nguyễn Đức Thịnh mọi công việc liên quan đến kinh tế, chức vụ và tham ô tham nhũng đều do Cục này làm mà không giao cho Cục phòng chống tham nhũng của thiếu tướng Trần Đăng Yến làm. (Thiếu tướng Yến là người Lạng Sơn, không phải Nam Định).
Nhưng một điều cực kỳ nguy hiểm là Đại Quang hành chính hóa C55, Văn Phòng cơ quan cảnh sát quốc tế Interpol. Chuyển toàn bộ đơn vị này về V12 (Cục Quan hệ Quốc Tế). Tức là Việt Nam chỉ tham gia phần việc có liên quan đến tội phạm quốc tế ở mức như mọi giao lưu quốc tế bình thường mà không phải là một cơ quan đấu tranh phòng chống tội phạm. C55 bị trả thù vì việc C55 đã có văn bản trả lời của phía Mỹ về việc con rể của Ba X là doanh nhân Henry Nguyen (Nguyễn Bảo Hoàng) không chuyển một đồng xu nào về nước và số tiền 3000 tỷ trong Bản Việt là của Nguyễn Thanh Phượng chứ không phải của Bảo Hoàng.
Một phó giám đốc khác của Nam Đinh là Hoàng Thọ Mạnh được điều về Bộ.
Cố vấn cho Trần Đại Quang về truyền thông là Hồng Vinh, cựu phó ban tuyên giáo, cựu tổng biên tập báo Nhân Dân, một người Nam Định. Hồng Vinh viết hoặc ít nhất là biên tập cho các phát biểu của Đại Quang. Đồng thời trợ giúp cho Quang có một người Nam Định khác là Đinh Thế Huynh.
Nhưng tất cả những cái đó để làm gì ngoài mục đích đảm bảo an toàn cho mọi hành vi cướp bóc của phe nhóm này mà Quang có phần và có trách nhiệm bảo vệ?
Đại Quang có một đệ tử tên Lịch ở Bắc Giang. Lịch có giấy phép khai thác than ở Bắc Giang. Nhưng ai cũng biết, ở Bắc Giang có than nhưng chưa khai thác công nghiệp được. Vì thế Lịch thu gom than thổ phỉ để bán cho Trung Quốc.
Trước đây, việc thu phí các tuyến đường cao tốc do tập đoàn Hải Châu thu. Đây là tập đoàn có quan hệ với gia đình Ba X.
Gần đây việc thu này thuộc về công ty Yên Khánh. Chủ công ty là em con dì ruột Trần Đại Quang tên là Hạp. Công ty này thu tuyến Cầu Giẽ Ninh Bình, tuyến Thành Phố Hồ Chí Minh – Trung Lương.
Đây là một miếng mồi béo bở. Và vì là thu thuê trên tuyến Cầu Giẽ Ninh Bình mà Hạp chỉ đạo rút riêng ra ngoài sổ sách 200 triệu đồng mỗi ngày và xóa toàn bộ giữ liệu lưu trữ. Chả thế mà chỉ sau 2 tháng, Hạp đã mua hẳn hai chiếc xe Bentley cho hai bố con. Giá mỗi chiếc cũng hơn 10 tỷ.
Cũng vì thấy sự béo bở mà Tô Dũng, em ruột Tô Lâm cũng đòi thu phí tuyến Hà Nội Lào Cai. (Tô Dũng là chủ của công ty Xuân Cầu, một đại lý buôn xe máy Piaggio). Tô Dũng cũng là người đứng tên cho Tô Lâm với dự án đất 1200ha ở Văn Giang, bên cạnh Ecopark.
Hệ thống công an thì tha hóa. Luôn mang chờ mọi cơ hội để cướp bóc. Đại Quang và dàn lãnh đạo các cấp không lo làm việc, bảo vệ dân chúng, bảo vệ pháp luật mà chỉ lo cướp bóc. Có vấn đề gì lại đổ lỗi cho Việt Tân.
Thiệt hại cho vụ đập phá gần đây mà nhà đầu tư thiệt hại và chính phủ Việt Nam phải đền là 20 ngàn tỷ ở Bình Dương, 10 ngàn tỷ ở Đồng Nai và Vũng Áng. Ở các nước văn minh, Bộ Trưởng Công An, các thứ trưởng, giám đốc công an các tỉnh trên phải bị ít nhất là mất chức cho đến phải ra tòa. Nhưng Công An đã kịp đổ cho Việt Tân. Họ kết tội 3 người của Việt Tân đã đến gặp luật sư Nguyễn Văn Đài ở Hà Nội để lấy 300 USD mua cờ, in truyền đơn và xúi giục gây bạo loạn ở các khu công nghiệp.
Khi xảy ra, công an các địa phương này không hề có một hành động bảo vệ hay ngăn cản sự phá hoại nào.
Với 3 người, sử dụng ngân sách 300 đô la Mỹ, gây thiệt hại 30 ngàn tỷ (1.5 tỷ đô la Mỹ) trên ít nhất 3 tỉnh (Bình Dương, Đồng Nai và Hà Tĩnh), chắc Việt Tân và 3 thành viên kia hẳn là siêu việt nếu như không muốn nói là trí tưởng tượng của lực lượng an ninh Việt Nam quá vỹ đại.
Trước khi kết thúc chúng tôi xin thông tin thêm về công ty sổ xố điện toán, nơi mà mỗi năm bỏ túi vài trăm triệu đô la đó là của Nguyễn Thanh Phượng, Hưng Tano và của Hoa Lâm Bình Định (tức Trịnh Thị Lâm), người huyện Sơn Tịnh, tỉnh Quảng Ngãi.
Nhưng chúng ta cần biết, việc thông tin để dân chúng biết rõ bản chất thật của những kẻ đang làm khánh kiệt đất nước và cùng nhau đứng lên vạch mặt, tố cáo và phải tiêu diệt chúng. Chúng ta không thể mong chờ thứ lý thuyết suông kiểu như phê và tự phê hòng mong chúng tự sửa chữa. Chúng ta không thể mong chờ, dưới sự dẫn dắt của những kẻ lú lẫn mà có thể tiêu diệt được những con sâu bọ. Càng có cơ hội, càng quyền lực thì chúng càng tha hóa.
Vì thế, chúng ta biết sự thật và phải cùng nhau tự giải phóng khỏi áp bức của những kẻ đang ngày đêm phá hoại đất nước này.
Dương Vũ 

Mời độc giả tham khảo 1 số website: 

Thứ Ba, 3 tháng 6, 2014


Trả lời bình luận của một độc giả cho biết thêm thông tin về một số Thứ Trưởng Công An. Nay xin thông tin thêm như sau.
Đang lấy ý kiến nhưng toàn bộ thành viên Bộ Chính Trị không ai có ý kiến nào khác về việc tặng thưởng Huân Chương Quân Công hạng nhất cho Tướng Tô Lâm, Thứ Trưởng Bộ Công An. Mà thành tích đặc biệt để tặng thưởng Huân Chương Quân Công cho Tướng Tô Lâm là thành tích giải quyết vụ Vinashin và vụ Văn Giang.
Vụ Vinashin có thực sự là vụ án mà Tướng Lâm xứng đáng được tặng thưởng?
Nếu xét về mặt ý đồ và mục đích, Tướng Lâm đã hoàn thành xuất sắc đối với vụ này nhưng không phải đứng trên góc độ của công lý và sự thật mà là việc dẹp tan mọi hệ quả mà vụ án này có thể gây ra.
Vinashin là vụ án kinh tế điển hình với mô hình kinh tế nhà nước không hiệu quả. Là biểu tượng của sự phá hoại và tham nhũng của của Việt Nam.
Với thiệt hại khoảng 86 ngàn tỷ (hơn 4 tỷ USD) tại thời điểm phanh phui và đến giờ là hơn 128 ngàn tỷ (hơn 6 tỷ USD). Kẻ trực tiếp Phạm Thanh Bình cùng đồng bọn chỉ bị xử lý xử lý với tội danh liên quan đến rất ít (1000 tỷ) còn con số to đùng của sự thất thoát không được nhắc đến. Cao nhất chỉ tù có thời hạn. So với Vinalines thì thất thoát hơn rất nhiều, thế mà Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc tử hình. Phạm Thanh Bình, Trần Quang Vũ chắc vài năm nữa lại ra. Người đứng đầu Chính Phủ Nguyễn Tấn Dũng đứng trước quốc hội nói XIN LỖI một câu thế là xong.
Với thành tích dẹp như vậy, Tướng Lâm xứng đáng được tặng thưởng quá chứ?
Nhân đây, xin nhắc lại về việc vụ Vinashin bị chìm xuồng như thế nào?
Tình thế rất căng thẳng trước đại hội và sự nghiệp của Nguyễn Tấn Dũng căng thẳng vì liên quan đến Vinashin.
Khi đó, vận mệnh Nguyễn Tấn Dũng nằm trong tay trưởng ban kiểm tra trung ương Nguyễn Văn Chi. Ông Chi khi đó rất tự tin. Thậm chí còn có niềm tin có thể làm Chủ Tịch Nước vì là người miền trung.
Song, tình thế đã thay đổi bởi bàn tay của bộ sậu của Anh Ba X ở Bộ Công An.
Nguyễn Văn Hưởng sử dụng người con nuôi của mình là Hưng Tano hối lộ bà Nguyễn Thị Thủy, Phó Chủ Tịch Phòng Thương Mại và Công Nghiệp Việt Nam, vợ Ông Chi. Chụp ảnh, quay film, ghi âm làm bằng chứng.
Đang cuộc họp Bộ Chính Trị, Ba X dúi vào gầm bàn cho Chi bản báo cáo. Mặt Nguyễn Văn Chi tái dại. Thế cờ đảo người. Tham gia phi vụ này có Nguyễn Văn Hưởng, Tô Lâm, Phạm Minh Chính và Bùi Nam.
Nguyễn Tấn Dũng thoát hiểm. Nguyễn Văn Chi về vườn.
Hưng Tano còn được sử dụng thêm một lần nữa gần đây khi Hưng tố cáo Phúc (Bảo Việt) để đánh vào nhóm Phúc và Thắm Ocean, cũng tức là đánh vào Sinh Hùng. Phúc bị bắt. Thắm thì bị câu lưu không thể hoàn toàn tự do.
Còn trong phi vụ Văn Giang tháng 4 năm 2012, Tướng Lâm đã huy động lực lượng đông đảo tới 2000 công an phục vụ mục đích giải phóng mặt bằng cho dự án khu đô thị Ecopark mà thực chất là cướp đất của dân 3 xã Phụng Công, Cửu Cao và Xuân Quan. Nhưng có ai biết được rằng, cạnh đó, Nguyễn Văn Thông (chủ tịch Hưng Yên) đã cấp cho Tô Lâm hơn 1 ngàn hecta, rộng gấp đôi diện tích của Ecopark. Khu này đứng tên em ruột Tô Lâm là Tô Dũng. Việc sẵn sàng sử dụng lực lượng hùng hậu để đàn áp và cướp của dân nằm trong ý đồ nhiều mục đích mà Lâm và băng nhóm quan chức Hưng Yên muốn thực hiện.
Nay, Khoa béo, một đệ tử của Đại Quang và cả của Tô Lâm được đưa về làm Phó Giám Đốc Công An Hưng Yên cũng là để đảm bảo quyền lợi của Lâm ở đây.
Tô Lâm sinh năm 1957, quê Xuân Cầu, một làng của Huyện Mỹ Văn (Mỹ Hào và Văn Lâm cũ), tỉnh Hưng Yên. Sở dĩ có tên là Lâm bởi lúc đẻ Lâm là đê Văn Lâm vỡ.
Tô Lâm là con trai ông Tô Quyền, nguyên Cục Trưởng Cảnh Sát Giao Thông, nguyên giám đốc Công An Hải Hưng.
Tô Lâm thành đạt bởi sự năng động của mình hơn là lý do con trai ông Cục Trưởng.
Khi đi học từ chính trị hay ngoại ngữ, Tô Lâm luôn chọn học với các ủy viên trung ương.
Tô Lâm nhận con cháu lãnh đạo về đơn vị mình dù năng lực thế nào không quan trọng. Trước có Phan Minh Hoàn (Hoàn ty), con ông Sáu Khải. Trần Quốc Liêm, em vợ Ba X. Con trai giám đốc công an Tuyên Quang, con trai giám đốc Công An Ninh Bình, con gái giám đốc Công An Hà Nam, con trai chủ tịch Sơn La… Nhận về chỉ để làm cảnh.
Cuộc đời may mắn và thành đạt như vậy, nhưng Tô Lâm vẫn có một nỗi đau. Đó là việc, Lâm bị vợ cũ (tên Loan) bỏ để đi theo người tên Đức, nhân viên quèn ở Tổng Cục Du Lịch).
Công Lý có thể chỉ là một diễn viên hài nhưng Thiên Lý sẽ không tha thứ cho kẻ dám đàn áp những người đồng hương, những người đồng bào để cướp đất và đẩy họ vào con đường khốn khó.
Tuy không được đánh giá nhiều về độ mưu mẹo so vớ Tướng Nguyễn Văn Hưởng, nhưng Tướng Lâm khôn khéo và ít kẻ thù hơn Tướng Hưởng.
Tô Lâm còn có công, cùng với Trần Đại Quang đã không có hành động gì khi xảy ra bạo động đập phá ở Bình Dương, Đồng Nai và Hà Tĩnh ngoài việc đổ lỗi cho Việt Tân gây ra bạo loạn.
Với lực lượng an ninh hùng hậu, ko có việc gì khác ngoài đàn áp dân oan mất đất và mất tự do.
Nếu ở xã hội văn minh, Tô Lâm và Trần Đại Quang ít nhất bị cách chức cho đến bị truy tố về tội thiếu trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng.
Một đất nước thiệt hại vài tỷ đô Thủ Tướng chỉ xin lỗi, doanh nghiêp bị phá hoại lãnh đạo Bộ Công An coi như không phải việc của mình. Giặc vào tận nhà, Bộ Trưởng Quốc Phòng bảo không có gì. Dân mình kể cũng lành nhất thế giới.
Quay trở về với vụ Vinashin, phải nói tới Phạm Minh Chính và Bùi Nam, Phạm Minh Chính quê Thanh Hóa. Chính trưởng thành nhanh sau khi làm thư ký cho một người đồng hương khác là Hoàng Ngọc Nhất. Nhất ngã ngựa vụ Năm Cam nhưng Chính không sao.
Chính được Ba X đưa về Quảng Ninh còn nhằm giúp giải quyết với những vấn đề liên quan đến Trung Quốc. Chính cho Trung Quốc thuê đất lên đến 120 năm. Dâng các mỏ cho Trung Quốc.
Vợ Chính, ngoài thời gian mỗi tuần xuống Quảng Ninh một lần để “thu tô” thì có mặt ở nhà Anh Ba X, giải quyết mọi công việc hậu cần cho gia đình anh Ba X từ thông cống trở đi.
Anh Ba X đang chuẩn bị đưa Chính về lại Bộ Công An thay Trần Đại Quang sẽ làm một vị trí khác, có thể là Bí Thư Thành Ủy Sài Gòn.
Khi đó sẽ là canh bạc tồi với Bùi Nam và Tô Lâm. Những ứng cử viên tiềm năng cho vị trí Bộ Trưởng Công An khi Đại Quang thay đổi.
Về phần liên quan đến Trung Quốc. Trung Quốc thuê đất dọc biên giới của 16 tỉnh.
23 trong tổng số 31 dự án nhiệt điện ở Việt Nam của Trung Quốc mà trong vòng 4 năm tới không có thiết bị thay thế. Một ngày đẹp trời, họ đồng loạt đóng điện, Việt Nam chìm trong bóng tối.
80% mỏ của Việt Nam nằm trong tay Trung Quốc. Các dự án trên 50 triệu đô, Tổng Thầu là Trung Quốc.
Phó Thủ tướng điều hành kinh tế ngành là người Trung Quốc.
Tổng điều hành an ninh quân đội, tướng một mắt Lê Đức Anh do Trung Quốc chăm sóc sức khỏe.
Việt Nam chắc còn mỗi cái tên chưa thuộc về Trung Quốc.
Về phần ngân hàng, xin nhắc lại rằng, ngoài Ngân Hàng Nông Nghiệp đã tan nát, các ngân hàng quốc doanh khác như Vietcombank, Vietinbank và Bidv đang được Nguyễn Văn Bình tẩu tán. Sau khi thâu tóm xong sẽ đến lượt Vietnam Airlines, Vinaphone, mobile phone…
Và cái chân sắp tới của Bình ruồi sẽ là Phó Thủ Tướng thay Vũ Văn Ninh. Tuy nhiên, Bình quê Phú Thọ đang chiến đấu với Bộ Trưởng Tài Chính Đinh Tiến Dũng. Dũng được Bùi Nam, dân Ninh Bình giúp đỡ đấu lại Bình trong vụ này. Bình tố Dũng để cho nước ngoài làm xổ số điện toán. Đầu tư 200 triệu đô nhưng năm đầu tiên đã thu được 600 triệu, lãi 400 triệu đô và các năm sau lãi khủng hơn nhiều. Đây là lĩnh vực trong nước làm được, cần gì cho nước ngoài vào.
Nếu có điều kiện, chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin về những nhân vật tiếp theo.
Dương Vũ


Trả lời bình luận của một độc giả cho biết thêm thông tin về một số Thứ Trưởng Công An. Nay xin thông tin thêm như sau.
Đang lấy ý kiến nhưng toàn bộ thành viên Bộ Chính Trị không ai có ý kiến nào khác về việc tặng thưởng Huân Chương Quân Công hạng nhất cho Tướng Tô Lâm, Thứ Trưởng Bộ Công An. Mà thành tích đặc biệt để tặng thưởng Huân Chương Quân Công cho Tướng Tô Lâm là thành tích giải quyết vụ Vinashin và vụ Văn Giang.
Vụ Vinashin có thực sự là vụ án mà Tướng Lâm xứng đáng được tặng thưởng?
Nếu xét về mặt ý đồ và mục đích, Tướng Lâm đã hoàn thành xuất sắc đối với vụ này nhưng không phải đứng trên góc độ của công lý và sự thật mà là việc dẹp tan mọi hệ quả mà vụ án này có thể gây ra.
Vinashin là vụ án kinh tế điển hình với mô hình kinh tế nhà nước không hiệu quả. Là biểu tượng của sự phá hoại và tham nhũng của của Việt Nam.
Với thiệt hại khoảng 86 ngàn tỷ (hơn 4 tỷ USD) tại thời điểm phanh phui và đến giờ là hơn 128 ngàn tỷ (hơn 6 tỷ USD). Kẻ trực tiếp Phạm Thanh Bình cùng đồng bọn chỉ bị xử lý xử lý với tội danh liên quan đến rất ít (1000 tỷ) còn con số to đùng của sự thất thoát không được nhắc đến. Cao nhất chỉ tù có thời hạn. So với Vinalines thì thất thoát hơn rất nhiều, thế mà Dương Chí Dũng và Mai Văn Phúc tử hình. Phạm Thanh Bình, Trần Quang Vũ chắc vài năm nữa lại ra. Người đứng đầu Chính Phủ Nguyễn Tấn Dũng đứng trước quốc hội nói XIN LỖI một câu thế là xong.
Với thành tích dẹp như vậy, Tướng Lâm xứng đáng được tặng thưởng quá chứ?
Nhân đây, xin nhắc lại về việc vụ Vinashin bị chìm xuồng như thế nào?
Tình thế rất căng thẳng trước đại hội và sự nghiệp của Nguyễn Tấn Dũng căng thẳng vì liên quan đến Vinashin.
Khi đó, vận mệnh Nguyễn Tấn Dũng nằm trong tay trưởng ban kiểm tra trung ương Nguyễn Văn Chi. Ông Chi khi đó rất tự tin. Thậm chí còn có niềm tin có thể làm Chủ Tịch Nước vì là người miền trung.
Song, tình thế đã thay đổi bởi bàn tay của bộ sậu của Anh Ba X ở Bộ Công An.
Nguyễn Văn Hưởng sử dụng người con nuôi của mình là Hưng Tano hối lộ bà Nguyễn Thị Thủy, Phó Chủ Tịch Phòng Thương Mại và Công Nghiệp Việt Nam, vợ Ông Chi. Chụp ảnh, quay film, ghi âm làm bằng chứng.
Đang cuộc họp Bộ Chính Trị, Ba X dúi vào gầm bàn cho Chi bản báo cáo. Mặt Nguyễn Văn Chi tái dại. Thế cờ đảo người. Tham gia phi vụ này có Nguyễn Văn Hưởng, Tô Lâm, Phạm Minh Chính và Bùi Nam.
Nguyễn Tấn Dũng thoát hiểm. Nguyễn Văn Chi về vườn.
Hưng Tano còn được sử dụng thêm một lần nữa gần đây khi Hưng tố cáo Phúc (Bảo Việt) để đánh vào nhóm Phúc và Thắm Ocean, cũng tức là đánh vào Sinh Hùng. Phúc bị bắt. Thắm thì bị câu lưu không thể hoàn toàn tự do.
Còn trong phi vụ Văn Giang tháng 4 năm 2012, Tướng Lâm đã huy động lực lượng đông đảo tới 2000 công an phục vụ mục đích giải phóng mặt bằng cho dự án khu đô thị Ecopark mà thực chất là cướp đất của dân 3 xã Phụng Công, Cửu Cao và Xuân Quan. Nhưng có ai biết được rằng, cạnh đó, Nguyễn Văn Thông (chủ tịch Hưng Yên) đã cấp cho Tô Lâm hơn 1 ngàn hecta, rộng gấp đôi diện tích của Ecopark. Khu này đứng tên em ruột Tô Lâm là Tô Dũng. Việc sẵn sàng sử dụng lực lượng hùng hậu để đàn áp và cướp của dân nằm trong ý đồ nhiều mục đích mà Lâm và băng nhóm quan chức Hưng Yên muốn thực hiện.
Nay, Khoa béo, một đệ tử của Đại Quang và cả của Tô Lâm được đưa về làm Phó Giám Đốc Công An Hưng Yên cũng là để đảm bảo quyền lợi của Lâm ở đây.
Tô Lâm sinh năm 1957, quê Xuân Cầu, một làng của Huyện Mỹ Văn (Mỹ Hào và Văn Lâm cũ), tỉnh Hưng Yên. Sở dĩ có tên là Lâm bởi lúc đẻ Lâm là đê Văn Lâm vỡ.
Tô Lâm là con trai ông Tô Quyền, nguyên Cục Trưởng Cảnh Sát Giao Thông, nguyên giám đốc Công An Hải Hưng.
Tô Lâm thành đạt bởi sự năng động của mình hơn là lý do con trai ông Cục Trưởng.
Khi đi học từ chính trị hay ngoại ngữ, Tô Lâm luôn chọn học với các ủy viên trung ương.
Tô Lâm nhận con cháu lãnh đạo về đơn vị mình dù năng lực thế nào không quan trọng. Trước có Phan Minh Hoàn (Hoàn ty), con ông Sáu Khải. Trần Quốc Liêm, em vợ Ba X. Con trai giám đốc công an Tuyên Quang, con trai giám đốc Công An Ninh Bình, con gái giám đốc Công An Hà Nam, con trai chủ tịch Sơn La… Nhận về chỉ để làm cảnh.
Cuộc đời may mắn và thành đạt như vậy, nhưng Tô Lâm vẫn có một nỗi đau. Đó là việc, Lâm bị vợ cũ (tên Loan) bỏ để đi theo người tên Đức, nhân viên quèn ở Tổng Cục Du Lịch).
Công Lý có thể chỉ là một diễn viên hài nhưng Thiên Lý sẽ không tha thứ cho kẻ dám đàn áp những người đồng hương, những người đồng bào để cướp đất và đẩy họ vào con đường khốn khó.
Tuy không được đánh giá nhiều về độ mưu mẹo so vớ Tướng Nguyễn Văn Hưởng, nhưng Tướng Lâm khôn khéo và ít kẻ thù hơn Tướng Hưởng.
Tô Lâm còn có công, cùng với Trần Đại Quang đã không có hành động gì khi xảy ra bạo động đập phá ở Bình Dương, Đồng Nai và Hà Tĩnh ngoài việc đổ lỗi cho Việt Tân gây ra bạo loạn.
Với lực lượng an ninh hùng hậu, ko có việc gì khác ngoài đàn áp dân oan mất đất và mất tự do.
Nếu ở xã hội văn minh, Tô Lâm và Trần Đại Quang ít nhất bị cách chức cho đến bị truy tố về tội thiếu trách nhiệm, gây hậu quả nghiêm trọng.
Một đất nước thiệt hại vài tỷ đô Thủ Tướng chỉ xin lỗi, doanh nghiêp bị phá hoại lãnh đạo Bộ Công An coi như không phải việc của mình. Giặc vào tận nhà, Bộ Trưởng Quốc Phòng bảo không có gì. Dân mình kể cũng lành nhất thế giới.
Quay trở về với vụ Vinashin, phải nói tới Phạm Minh Chính và Bùi Nam, Phạm Minh Chính quê Thanh Hóa. Chính trưởng thành nhanh sau khi làm thư ký cho một người đồng hương khác là Hoàng Ngọc Nhất. Nhất ngã ngựa vụ Năm Cam nhưng Chính không sao.
Chính được Ba X đưa về Quảng Ninh còn nhằm giúp giải quyết với những vấn đề liên quan đến Trung Quốc. Chính cho Trung Quốc thuê đất lên đến 120 năm. Dâng các mỏ cho Trung Quốc.
Vợ Chính, ngoài thời gian mỗi tuần xuống Quảng Ninh một lần để “thu tô” thì có mặt ở nhà Anh Ba X, giải quyết mọi công việc hậu cần cho gia đình anh Ba X từ thông cống trở đi.
Anh Ba X đang chuẩn bị đưa Chính về lại Bộ Công An thay Trần Đại Quang sẽ làm một vị trí khác, có thể là Bí Thư Thành Ủy Sài Gòn.
Khi đó sẽ là canh bạc tồi với Bùi Nam và Tô Lâm. Những ứng cử viên tiềm năng cho vị trí Bộ Trưởng Công An khi Đại Quang thay đổi.
Về phần liên quan đến Trung Quốc. Trung Quốc thuê đất dọc biên giới của 16 tỉnh.
23 trong tổng số 31 dự án nhiệt điện ở Việt Nam của Trung Quốc mà trong vòng 4 năm tới không có thiết bị thay thế. Một ngày đẹp trời, họ đồng loạt đóng điện, Việt Nam chìm trong bóng tối.
80% mỏ của Việt Nam nằm trong tay Trung Quốc. Các dự án trên 50 triệu đô, Tổng Thầu là Trung Quốc.
Phó Thủ tướng điều hành kinh tế ngành là người Trung Quốc.
Tổng điều hành an ninh quân đội, tướng một mắt Lê Đức Anh do Trung Quốc chăm sóc sức khỏe.
Việt Nam chắc còn mỗi cái tên chưa thuộc về Trung Quốc.
Về phần ngân hàng, xin nhắc lại rằng, ngoài Ngân Hàng Nông Nghiệp đã tan nát, các ngân hàng quốc doanh khác như Vietcombank, Vietinbank và Bidv đang được Nguyễn Văn Bình tẩu tán. Sau khi thâu tóm xong sẽ đến lượt Vietnam Airlines, Vinaphone, mobile phone…
Và cái chân sắp tới của Bình ruồi sẽ là Phó Thủ Tướng thay Vũ Văn Ninh. Tuy nhiên, Bình quê Phú Thọ đang chiến đấu với Bộ Trưởng Tài Chính Đinh Tiến Dũng. Dũng được Bùi Nam, dân Ninh Bình giúp đỡ đấu lại Bình trong vụ này. Bình tố Dũng để cho nước ngoài làm xổ số điện toán. Đầu tư 200 triệu đô nhưng năm đầu tiên đã thu được 600 triệu, lãi 400 triệu đô và các năm sau lãi khủng hơn nhiều. Đây là lĩnh vực trong nước làm được, cần gì cho nước ngoài vào.
Nếu có điều kiện, chúng tôi sẽ tiếp tục thông tin về những nhân vật tiếp theo.
Dương Vũ

Danlambao vừa nhận được hai lá đơn tố cáo về 'đường dây tham nhũng cực lớn trong quân đội' liên quan đến khoản tiền trị giá 345 tỷ đồng Việt Nam (tương đương 16 triệu USD) được mang gửi ở Ngân hàng Bắc Á. 

Nội dung đơn tiết lộ, đây vốn là số tiền ngân sách chi cho quân đội để mua vũ khí nước ngoài, nhưng đã bị Bộ trưởng Quốc phòng - đại tướng Phùng Quang Thanh chỉ đạo mang gửi ngân hàng lấy lãi. 

Tiền mua vũ khí nước ngoài

Cụ thể, trong thời gian từ năm 2010 đến ngày 14/5/2014, một quan chức cục Tài chính quân đội (thuộc Bộ Quốc phòng) là đại tá Nguyễn Văn Điện đã lập nhiều sổ tiết kiệm tại ngân hàng Bắc Á với số tiền lên đến 345 tỷ đồng. Số tiền gửi với các mức lãi xuất cao nhất lên đến 21%/năm.

Vợ đại tá Điện là bà Chu Thị Thu Yến được nói cũng đang gửi 3 sổ tiết kiệm với số tiền tổng cộng 18 tỷ đồng tại ngân hàng Bắc Á. Theo bà Yến, số tiền đại tá Điện gửi ngân hàng là tiền của ông Hoàng Anh Minh, cục phó Tài chính Quân đội.

Theo nội dung đơn ngày 16/5/2013, đại tá Nguyễn Văn Điện tiết lộ “Đây là tiền mua vũ khí nước ngoài, chưa đến kỳ hạn thanh toán nên cục Tài chính Quân đội cho phép mang đi gửi tiết kiệm để lấy lãi”.

Tuy nhiên, những người tố cáo khẳng định đây thực chất là số tiền rút ra từ kho bạc nhà nước dành cho dự toán ngân sách chi thường xuyên của các đơn vị quân đội.

Tác giả lá đơn tố cáo tự nhận là 'Tập thể cán bộ, nhân viên Phòng kiểm soát nội bộ Ngân hàng Thương mại cổ phần Bắc Á' cho biết, lá đơn ngày 16/5/2013 đã được đi nhưng vụ việc vẫn chưa được xử lý.

Bộ trưởng Quốc phòng đồng ý?

Trong lá đơn tiếp theo vào ngày 20/1/2014, những người tố cáo khẳng định đây chính là 'đường dây tham nhũng cực lớn từ ngân sách quân đội'.

Người gửi tiền là đại tá Nguyễn Văn Điện tiếp tục tiết lộ rằng, việc mang tiền quân đội gửi ngân hàng lấy lãi  đã 'được sự đồng ý của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Cục trưởng Cục tài chính'.

"Riêng tiền lãi trong 3 năm qua đã trên 100 tỷ đồng và đây mới chỉ là tiền gửi ở Ngân hàng Bắc Á, nếu kiểm tra ở tất cả các ngân hàng thương mại thì con số này có lẽ lên đến hàng nghìn tỷ đồng", lá đơn tố cáo cho biết.

Danlambao không có điều kiện kiểm chứng về mức độ xác thực của các thông tin. Xin gửi bạn đọc toàn văn lá đơn tố cáo để cùng tham khảo:


Đơn tố cáo ngày 16/5/2013


Đơn tố cáo ngày 20/1/2014

Nguồn: Dân làm báo

Danlambao vừa nhận được hai lá đơn tố cáo về 'đường dây tham nhũng cực lớn trong quân đội' liên quan đến khoản tiền trị giá 345 tỷ đồng Việt Nam (tương đương 16 triệu USD) được mang gửi ở Ngân hàng Bắc Á. 

Nội dung đơn tiết lộ, đây vốn là số tiền ngân sách chi cho quân đội để mua vũ khí nước ngoài, nhưng đã bị Bộ trưởng Quốc phòng - đại tướng Phùng Quang Thanh chỉ đạo mang gửi ngân hàng lấy lãi. 

Tiền mua vũ khí nước ngoài

Cụ thể, trong thời gian từ năm 2010 đến ngày 14/5/2014, một quan chức cục Tài chính quân đội (thuộc Bộ Quốc phòng) là đại tá Nguyễn Văn Điện đã lập nhiều sổ tiết kiệm tại ngân hàng Bắc Á với số tiền lên đến 345 tỷ đồng. Số tiền gửi với các mức lãi xuất cao nhất lên đến 21%/năm.

Vợ đại tá Điện là bà Chu Thị Thu Yến được nói cũng đang gửi 3 sổ tiết kiệm với số tiền tổng cộng 18 tỷ đồng tại ngân hàng Bắc Á. Theo bà Yến, số tiền đại tá Điện gửi ngân hàng là tiền của ông Hoàng Anh Minh, cục phó Tài chính Quân đội.

Theo nội dung đơn ngày 16/5/2013, đại tá Nguyễn Văn Điện tiết lộ “Đây là tiền mua vũ khí nước ngoài, chưa đến kỳ hạn thanh toán nên cục Tài chính Quân đội cho phép mang đi gửi tiết kiệm để lấy lãi”.

Tuy nhiên, những người tố cáo khẳng định đây thực chất là số tiền rút ra từ kho bạc nhà nước dành cho dự toán ngân sách chi thường xuyên của các đơn vị quân đội.

Tác giả lá đơn tố cáo tự nhận là 'Tập thể cán bộ, nhân viên Phòng kiểm soát nội bộ Ngân hàng Thương mại cổ phần Bắc Á' cho biết, lá đơn ngày 16/5/2013 đã được đi nhưng vụ việc vẫn chưa được xử lý.

Bộ trưởng Quốc phòng đồng ý?

Trong lá đơn tiếp theo vào ngày 20/1/2014, những người tố cáo khẳng định đây chính là 'đường dây tham nhũng cực lớn từ ngân sách quân đội'.

Người gửi tiền là đại tá Nguyễn Văn Điện tiếp tục tiết lộ rằng, việc mang tiền quân đội gửi ngân hàng lấy lãi  đã 'được sự đồng ý của Bộ trưởng Bộ Quốc phòng, Cục trưởng Cục tài chính'.

"Riêng tiền lãi trong 3 năm qua đã trên 100 tỷ đồng và đây mới chỉ là tiền gửi ở Ngân hàng Bắc Á, nếu kiểm tra ở tất cả các ngân hàng thương mại thì con số này có lẽ lên đến hàng nghìn tỷ đồng", lá đơn tố cáo cho biết.

Danlambao không có điều kiện kiểm chứng về mức độ xác thực của các thông tin. Xin gửi bạn đọc toàn văn lá đơn tố cáo để cùng tham khảo:


Đơn tố cáo ngày 16/5/2013


Đơn tố cáo ngày 20/1/2014

Nguồn: Dân làm báo

Thứ Hai, 2 tháng 6, 2014


Dương Vũ

Viết thêm về những cá nhân trong tập đoàn Ba X
Người ta đồn ông Nguyễn Văn Hưởng chính là bộ não của anh Ba. Tất cả mưu mô, thủ đoạn của anh Ba đều xuất phát từ tướng Hưởng. Ông Hưởng còn đi khoe rằng bản giải trình trong TƯ 4 của Anh Ba X là do tao viết. Trên tinh thần là chối bỏ tất cả, gạt tất cả ra ngoài và không thừa nhận bất kỳ điều gì và sẽ chẳng có ai dám chất vấn gì nữa đâu. Quả nhiên là vậy. Cho đến hôm nay, tướng Hưởng vẫn có vai trò quan trọng trong sơ đồ đánh đồng chí của anh Ba X. Nhưng tướng Hưởng cũng không quên tranh thủ vơ vét cùng với Bình Ruồi. Tướng Hưởng đã gom cho mình vô cùng nhiều tài sản có giá trị và dựng lên được đệ tử ruột là Tô Lâm.
Tướng Hưởng có cổ phần ở ngân hàng Techcombank, Eximbank và nhiều ngân hàng nữa. Tướng Hưởng đã để lại cho con căn nhà hơn 500m vuông mặt Hồ Tây (bên hông chùa Kim Liên - Tây Hồ) để dọn sang căn biệt thự rộng gần 1.500 mét vuông tại Vincom Village (Long Biên). Căn nhà ở mặt Hồ Tây còn có vườn hoa đằng trước do đích thân Thủ Tướng chỉ đạo lãnh đạo Hà Nội làm phục vụ tướng Hưởng. Căn nhà này có giá trị khoảng 200 tỷ đồng. Căn nhà mới ở Vincom Village có giá thị trường khoảng 100 tỷ.
Nhà của tướng Phạm Quý Ngọ rộng 1800 mét vuông được xây dựng không phép với kiến trúc Pháp. Chưa kể căn nhà rộng rãi hơn 800 mét vuông của cậu con trai là thiếu tá công an Phạm Mạnh Hùng.
Liên quan đến thiếu tá Hùng, Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng khai: ngoài việc đưa tiền cho Bộ Trưởng Trần Đại Quang, anh em nhà Dũng – Trọng còn bị con trai tướng Ngọ là Hùng xin đểu 2 tỷ đồng khi Hùng đã biết họ dính án.
Hùng sinh năm 1981 nhưng đã là trưởng một phòng của Cục Cảnh Sát Kinh Tế C46. Trước khi Phạm Quý Ngọ chết, Đại Quang hứa đưa Hùng lên Cục Phó trong thời gian sớm nhất. Nhưng đây là con người chuyên cờ bạc, gái gú và nghề chính là đòi nợ thuê và ăn chặn. (Nếu có điều kiện, chúng tôi sẽ thông tin thêm những vụ việc mà Hùng tham gia). Chính trong phiên tòa của Dương Chí Dũng, Dũng đã khai ra Hùng.
Cũng tại Vincom Village Long Biên, thiếu tướng Nguyễn Đức Chung (Chung Con), giám đốc Công An Hà Nội có 3 căn biệt thự liền nhau, rộng gần 1000 mét vuông.
Tiền ở đâu ra để mua khối tài sản lớn thế này? Chỉ cần làm rõ là có thể kết thúc một hành trình tội ác của các quan chức.
Chung Con còn khoe, muốn vào ăn cơm nhà anh Ba X lúc nào, chỉ cần điện thoại trước là có cơm. Chung Con còn là con nuôi của Lê Hồng Anh, thường trực Ban Bí Thư và kết nghĩa với Bộ trưởng Trần Đại Quang và Bí thư Hà Nội Phạm Quang Nghị.
Không chỉ Chung Con, kể cả loại giang hồ vặt như Dũng Cò Lả ở Tây Hồ hay anh em Sơn Lừa, Đông Toát cũng có thể đến nhà anh Ba X bất kỳ lúc nào.
Trở lại vai trò của tướng Hưởng, đến hôm nay đây vẫn là bộ não của anh Ba X và của tập đoàn của X.
Hưởng cùng với Bình Ruồi gom tiền của các đại gia có tội, các chủ ngân hàng để lấy ngân sách đi mua phiếu, để hối lộ, để khống chế các trung ương ủy viên và đại biểu quốc hội và tập thể Bộ Chính trị.
Hưởng thông minh, sắc sảo đến mức khi Hưởng tạm lui về sân sau, phần công việc của Hưởng đã san cho cả Tô Lâm và Nguyễn Chí Vịnh mà hai nhân vật này cũng không thể làm được như Hưởng.
Con trai tướng Hưởng là Nguyễn Hoàng Linh. Linh sinh năm 1971, học không hết cấp 3 vì lêu lổng. Hưởng phải đưa lên nhờ Tòng thị Phóng (lúc Tòng Thị Phóng đang là Chủ Tịch Sơn La) để Linh học hết bổ túc văn hóa lấy bằng trung học. Bà Phóng bị Hưởng khống chế vì một số vấn đê liên quan đến lý lịch.
Linh đã lái xe đâm chết một người ở ngã 4 Phùng Hưng và Trần Phú nhưng sau đó hồ sơ được làm sạch, đưa người khác vào thế chỗ. Hiện nay Linh đã là Cục phó thuộc Tổng cục Tình báo (Tổng cục 5).
Trước khi làm việc cho ngành công an - Cục An Ninh Chính Trị 1 (A35), Linh từng làm việc tại Trung Tâm Báo Chí Bộ Ngoại Giao. Linh lấy tiền hướng dẫn báo chí nước ngoài mà không nộp cho cơ quan. Nhưng mỏ quýt dày cho móng tay nhọn. Trước khi bầu Trung Ương, Trung Tâm cho người lên đòi tiền bà Hiền, vợ tướng Hưởng và bà Hiền buộc phải trả nợ thay Linh vì sợ ảnh hưởng đến bầu bán. Mặc dù không nhiều nhưng cũng cố tỏ ra hoàn cảnh, trả nhiều lần, mỗi lần vài chục triệu.
Linh giỏi gái và cờ bạc.
Nếu có dịp, chúng tôi sẽ giới thiệu thêm về bà Phóng trong mối phụ thuộc tướng Hưởng.
Về vai trò của Bộ Trưởng Công An Trần Đại Quang.
Quang quê gốc Nam Định, họ hàng với nguyên Thứ Trưởng Giáo Dục Trần Văn Nhung nhưng bố Quang sang Kim Sơn Ninh Bình ở nhà vợ. Bố Quang mất sớm, anh em Quang được họ hàng giúp đỡ. Quang chu đáo việc thờ cúng và họ hàng. Hàng năm, giỗ bố Quang thì mời rất đông người về ăn tận Ninh Bình. Họ hàng nhà Quang có tới 7 người tu để hồi hướng công đức cho anh em nhà Quang và vì thế trong con đường sự nghiệp Quang cũng gặp may mắn.
Hàng tháng, nhóm đồng hương Kim Sơn vẫn tụ họp ngày 3 âm lịch hàng tháng tại số 1 Ông Ích Khiêm để bàn cách trợ giúp đăng thông tin có lợi cho Quang.
Trong ngành công an, việc tốt nghiệp trường cao đẳng ngoại ngữ công an ở Sóc Sơn thường không được trọng dụng. Rồi thì việc làm cho Cục A16, cục chống phản gián Trung Quốc cũng không được ưu ái như cục chống phản gián Mỹ. Nhưng Quang vẫn nhanh chóng lên được chức Tổng Cục Phó An Ninh.
Khi quy hoạch nhân sự năm 2006, không có chân cho Quang vì Tổng Cục An Ninh khi đó, chỉ quy hoạch lên thứ trưởng là trung tướng Thi Văn Tám. Nhưng rồi, Cao Ngọc Oánh ngã ngựa. Quang thế chân Cao Ngọc Oánh bên Tổng Cục Cảnh Sát.
Khi Lê Thế Tiệm không vào được Ban Bí Thư, và rồi về hưu. Dàn Thứ Trưởng cũ có Nguyễn Khánh Toàn, Nguyễn Văn Hưởng cũng về, Trương Hòa Bình thì sang Tòa Tối Cao. Dàn thứ trưởng đàn em mới lên như Phạm Minh Chính, Phạm Quý Ngọ, Tô Lâm, Bùi Nam thì chưa vào Trung Ương. Chỉ còn hai người là Quang và Đặng Văn Hiếu. Đặng Văn Hiếu chỉ là dân văn phòng, không có con. Chỉ có cậu con nuôi làm ở Công An Hoàn Kiếm nên cũng chả chạy đua. Vì thế Quang một mình một ngựa, một đường.
Chưa bao giờ Đại Quang lại là Bộ trưởng tiền bạc như bay giờ. Quang rất sợ nhân viên kiện chính danh về tuổi tác. Đinh Văn Hùng, cựu Bi Thư Ninh Bình là ngươi giúp chứng nhận tuổi tác cho Quang từ 1950 thành 1956. Quang bị đánh và Hùng chịu trận. Hùng bị kỷ luật, về hưu sớm. Hùng liên quan đến vụ buôn lậu trống đồng cổ. Nguyễn Đức Nhanh và Chung Con đánh vụ này.
Nhiều người có công bảo vệ Quang và dựng Quang lên như ông Sáu Khải, tướng Ba Toàn đến nay phải thất vọng hoàn toàn về con người Quang.
Quang đưa em ruột là Trần Quốc Tỏ, trong vòng 4 năm, từ anh đội phó lên làm Tổng Cục Phó Cảnh Sát và mới đây nhất, Tỏ đã được luân chuyển làm phó bí thư tỉnh ủy Thái Nguyên.
Chẳng hiều là Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước và Trung Ương có biết những điều này không?
Chính Đại Quang cũng chỉ đạo khổi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Đặng Thị Hoàng Yến khi Yến đã yên vị ở Mỹ. Quang khởi tố để làm hài lòng anh Ba X. Vì một số lý do an toàn mà không thể công khai ở đây tại thời điểm này, nhưng cuối cùng kế hoạch đó đã không thực hiện được.
Khi Quang làm Thứ Trưởng phụ trách phía Nam, Quang cầm của Văn Thanh Liêm, Tổng Giám Đốc Sabeco khoảng 100 tỷ. Vì thế mà Liêm làm thất thoát 500 tỷ vẫn không sao.
Quang có một đệ tử là Phan Văn Anh Vũ, sinh năm 1975 ở công ty 79 hay còn gọi là Vũ Nhôm. Quang đưa Vũ vào ngành công an với quân hàm trung tá an ninh. Cấp cho xe Mercedes biển xanh 80B. Vũ chuyên thu tô ở miền Trung cho Quang.
Quang còn có người em rể vợ gọi là Út, ở miền Nam ra, chuyên độc quyền khai thác cát vàng ở Phú Thọ. Ai nhảy vào đều bị bắt. Mỗi ngày kiếm khoảng 2 tỷ. Không phải nộp đồng thuế nào.
Quang đưa Bùi Ngọc Phi, phó giám đốc Công An Hưng Yên về làm giám đốc Hải Dương. Cả ban thường vụ tình phản đối, Quang đưa về bằng được.
Ở Hưng Yên, Phi nổi tiếng bảo kê cho cờ bạc và xã hội đen. Gặp Phi thì gặp ở sân golf dễ hơn ở nơi làm việc. Chả thế mà vụ việc Công An Hải Dương bị đền cho chủ bán bạch tuộc thì rồi xã hội đen trả thù bằng cách đổ xăng lên số bách tuộc gần đây ở Hải Phòng. Vụ này do Phi đạo diễn.
Quang đưa Khoa béo, gốc Ninh Bình, về bổ xung làm phó giám đốc Công An Hưng Yên. Khoa béo bị dính phốt chạy án cùng Lê Nam (con ông Lê Tẩu) trong vụ PMU18. Nhưng rồi Lê Nam vẫn được lên tướng. Khoe béo cũng vào được quy hoạch rồi chạy từ Cục Bảo Vệ Chính Trị sang Cục An Ninh Kinh Tế. Rồi từ trưởng phòng, Quang đưa về Hưng Yên.
Như nói ở trên, Quang gốc Nam Định. Nên cùng với Phan Văn Vĩnh, Quang và Vĩnh quyết định tất cả các án cho đến nhân sự. Nếu như Lê Hồng Anh bị cho là không có chuyên môn, phụ thuộc vào dàn đệ tử và cấp phó, Lê Hồng Anh chỉ ăn tiền tổ chức nhân sự (hay còn gọi là tiền chạy chức) thì Quang ăn tất. Từ án cho đến đến chức. Lê Quý Vương hay Tô Lâm cũng cay lắm nhưng vì có cùng chung một chủ nên phải ra mặt vui vẻ.
Kết hợp với Trần Công Phàn (phụ trách án hình sự) và Bùi Mạnh Cường (phụ trách án kinh tê) là hai Viện Phó Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cáo dân gốc Nam Định, 4 người này khống chế tất cả án ở Việt Nam. Bỏ đi tất cả án tham nhũng, kinh tế liên quan đến tập đoàn Ba X và những người quanh họ. Bắt những ai không phải của họ.
Trước đây thì còn có thêm Hoàng Nghĩa Mai. Nay Hoàng Nghĩa Mai nghỉ ở Viện Kiểm Sát thì được Trần Đại Quang và Ba X đưa sang làm trợ lý cho Út Anh. Mặc dù Út Anh đã có Trung Tướng Thanh Hoa là trợ lý về tư pháp thì cần gì Hoàng Nghĩa Mai? Các trợ lý khác rất khó chịu về điều này. Bản thân Ban Tổ Chức Trung Ương bị ép.
Nhưng Hoàng Nghĩa Mai là cánh tay nối dài sang bên Đảng của Ba X. Ai cũng biết, chuyện nội bộ của Đảng là do Út Anh điều hành chứ không phải Tổng Lú. Và như vậy, có Hoàng Nghĩa Mai ở đó Ba X yên tâm. Hoàng Nghĩa Mai còn có cô bồ tên Hoa, vụ trưởng một vụ ở Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao. Điều này ở Viện ai cũng biết.
Nhân đây nói thêm về quan hệ Ba X và Út Anh qua lời con gái anh Ba X. Ba Phượng nói: mọi người cứ nói Ba với chú Út mâu thuẫn nhưng thực chất Ba và Chú Út tuy hai là một, tuy một là hai. Cái sẹo trên mặt Ba là do Chú Út trở xe máy đi nhậu về bị tai nạn.
Vì thế, tiền thì Ba X cầm, chính trị thì Út điều hành. Đất nước nằm trong tay ai?
Về phần Đại Quang, bản thân Đại Quang thì vẫn mơ hồ và tham vọng về lời hứa của anh Ba đưa lên làm Thủ Tướng.
Nhưng còn một lời thề danh dự nữa của anh Ba X mà Quang không biết, khi quân của Quang vừa bắt Kiên Bạc: Có 3 người, kể cả quỳ xuống lạy Ba X, cũng không bao giờ bỏ qua và cân nhắc. Đó là Đại Quang, tội dám phản bội; Bá Thanh, tội dám định lật và coi thường Ba X; Vương Đình Huệ, tội dám đánh vào sân sau của Ba là đòi truy thu thuế hơn 1000 tỷ đồng của Dầu Khí (PVN) khi Ba X đã hứa mồm rằng cho để lại PVN chi tiêu riêng. Huệ con dám truy thu và tính lại thuế của TCT xăng dầu (Petrolimex) vì đây là sân sau của Ba X và của Sinh Hùng. Sinh Hùng thì còn quy cho Vương Đình Huệ là án cháo đá bát…
Cũng dễ hiều khi chính Quang chỉ đạo bắt Kiên Bạc, nhưng ngay sau đó lại giao việc điều tra cho Phạm Quý Ngọ. Việc giao vụ án Kiên Bạc cho Ngọ để gửi thông điệp đến cho anh Ba: Tôi xin lỗi, không biết đây là sân sau thực sự của anh, giờ biết rồi nên tôi để đệ tử của anh là Ngọ toàn quyền quyết định. Mong anh yên tâm. Bản thân Quang là người đầu tiên được báo về lời khai của Dương Chí Dũng là Ngọ chỉ đạo trốn nhưng rồi vụ án này lại được giao cho Ngọ. Vì còn một bí mật nữa là chính Anh Ba X dùng máy điện thoại của một vệ sĩ riêng điện trực tiếp cho Dương Chí Dũng nói: Chú lánh đi một thời gian.
Tất cả các quyết định của Quang đều không cắt nghĩa được logic, tại sao lại để Ngọ điều tra vụ án Dương Chí Dũng và Kiên Bạc.
Đêm bắt Kiên Bạc, nhà riêng anh Ba ở Phan Đình Phùng sang đèn cả đêm để anh Ba bàn mưu tính kế với thuộc hạ. Ngay sau khi bắt Kiên, rất nhiều nhân sự đã phải bỏ đi nước ngoài để nằm chờ anh Ba tài giỏi ở nhà giàn xếp. Kể cả em Phượng nhà anh Ba cũng phải bỏ đi.
Dàn đệ tử này thậm chí đã làm sẵn hộ chiếu Nam Phi, nếu có biến thì sẽ qua Nam Phi.
Sau khi bắt Kiên Bạc, Bình Ruồi ý thức được sự nguy hiểm nên đã sụt gần 5kg. Bản thân Ngọ đã từng khoe với nhiều người: Thẳng Bình ruồi xin gặp tao 3 lần mà tao chưa cho gặp.
Thế rồi việc gì đến phải đến, Bình đã nộp cho Ngọ ở nước ngoài khi Ngọ đi chữa bệnh với số tiền khoảng 10 triệu USD. Thế là trong cáo trạng, Ngọ và Hoàng Nghĩa Mai gạt tất cả trách nhiệm của Thống Đốc trong các vụ án liên quan đến ngân hàng.
Thêm nhân vật nữa cần công khai.
Chúng tôi xin cung cấp thêm về một nhân vật trợ giúp đặc lực cho Ba X, đó là Phan Trọng Kính.
Phan Trọng Kính, thư ký của ông Đỗ Mười, mặc dù đã ngoài 80 tuổi nhưng vẫn rất năng nổ ủng hộ Ba X. Kính đến gặp Tổng Lú, truyền đạt ý kiến ông Đỗ Mười, yêu cầu Tổng Lú nghỉ và nhường lại chức Tổng Bí Thư cho Ba X.
Điều này Ông Đỗ Mười không hề biết. Ông Đỗ Mười già yếu và ít đi lại. Kính thường đi lại và hoạt động nhân danh ông Đỗ Mười. Sẽ như thế nào đây nếu ông Đỗ Mười biết được chuyện này?
Ba X trả công kính bằng 4 cái biệt thự.
Thưa ông Tổng Lú, 90 triệu người dân đóng thuế để một thằng phá và nó nuôi đám của nó. Đất nước tan nát và khánh kiệt rồi. Ông không thể mũ ni che tai. Không phải nước tới chân thì ông mới nhảy đâu. Nước nó ngập đầu ông rồi.
Trong khi Trung Quốc xâm lược như vậy, ông trốn chui chốn lủi đi đâu? Đến chuyện trong nước cũng chả thấy ông đâu.
Ông nhiều chữ thì về làng dạy hoc chứ ông đừng mang cái lý thuyết giáo điều Marxism Leninism của ông, với cái đầu lú lẫn dẫn cả dân tộc này xuống hố nữa.
Trong thời gian tới, nếu điều kiện cho phép chúng tôi sẽ tiếp tục công khai về những thủ đoạn của tập đoàn độc tài tham nhũng đục khoét này.
Còn tiếp...
(Sưu tầm)


Dương Vũ

Viết thêm về những cá nhân trong tập đoàn Ba X
Người ta đồn ông Nguyễn Văn Hưởng chính là bộ não của anh Ba. Tất cả mưu mô, thủ đoạn của anh Ba đều xuất phát từ tướng Hưởng. Ông Hưởng còn đi khoe rằng bản giải trình trong TƯ 4 của Anh Ba X là do tao viết. Trên tinh thần là chối bỏ tất cả, gạt tất cả ra ngoài và không thừa nhận bất kỳ điều gì và sẽ chẳng có ai dám chất vấn gì nữa đâu. Quả nhiên là vậy. Cho đến hôm nay, tướng Hưởng vẫn có vai trò quan trọng trong sơ đồ đánh đồng chí của anh Ba X. Nhưng tướng Hưởng cũng không quên tranh thủ vơ vét cùng với Bình Ruồi. Tướng Hưởng đã gom cho mình vô cùng nhiều tài sản có giá trị và dựng lên được đệ tử ruột là Tô Lâm.
Tướng Hưởng có cổ phần ở ngân hàng Techcombank, Eximbank và nhiều ngân hàng nữa. Tướng Hưởng đã để lại cho con căn nhà hơn 500m vuông mặt Hồ Tây (bên hông chùa Kim Liên - Tây Hồ) để dọn sang căn biệt thự rộng gần 1.500 mét vuông tại Vincom Village (Long Biên). Căn nhà ở mặt Hồ Tây còn có vườn hoa đằng trước do đích thân Thủ Tướng chỉ đạo lãnh đạo Hà Nội làm phục vụ tướng Hưởng. Căn nhà này có giá trị khoảng 200 tỷ đồng. Căn nhà mới ở Vincom Village có giá thị trường khoảng 100 tỷ.
Nhà của tướng Phạm Quý Ngọ rộng 1800 mét vuông được xây dựng không phép với kiến trúc Pháp. Chưa kể căn nhà rộng rãi hơn 800 mét vuông của cậu con trai là thiếu tá công an Phạm Mạnh Hùng.
Liên quan đến thiếu tá Hùng, Dương Chí Dũng và Dương Tự Trọng khai: ngoài việc đưa tiền cho Bộ Trưởng Trần Đại Quang, anh em nhà Dũng – Trọng còn bị con trai tướng Ngọ là Hùng xin đểu 2 tỷ đồng khi Hùng đã biết họ dính án.
Hùng sinh năm 1981 nhưng đã là trưởng một phòng của Cục Cảnh Sát Kinh Tế C46. Trước khi Phạm Quý Ngọ chết, Đại Quang hứa đưa Hùng lên Cục Phó trong thời gian sớm nhất. Nhưng đây là con người chuyên cờ bạc, gái gú và nghề chính là đòi nợ thuê và ăn chặn. (Nếu có điều kiện, chúng tôi sẽ thông tin thêm những vụ việc mà Hùng tham gia). Chính trong phiên tòa của Dương Chí Dũng, Dũng đã khai ra Hùng.
Cũng tại Vincom Village Long Biên, thiếu tướng Nguyễn Đức Chung (Chung Con), giám đốc Công An Hà Nội có 3 căn biệt thự liền nhau, rộng gần 1000 mét vuông.
Tiền ở đâu ra để mua khối tài sản lớn thế này? Chỉ cần làm rõ là có thể kết thúc một hành trình tội ác của các quan chức.
Chung Con còn khoe, muốn vào ăn cơm nhà anh Ba X lúc nào, chỉ cần điện thoại trước là có cơm. Chung Con còn là con nuôi của Lê Hồng Anh, thường trực Ban Bí Thư và kết nghĩa với Bộ trưởng Trần Đại Quang và Bí thư Hà Nội Phạm Quang Nghị.
Không chỉ Chung Con, kể cả loại giang hồ vặt như Dũng Cò Lả ở Tây Hồ hay anh em Sơn Lừa, Đông Toát cũng có thể đến nhà anh Ba X bất kỳ lúc nào.
Trở lại vai trò của tướng Hưởng, đến hôm nay đây vẫn là bộ não của anh Ba X và của tập đoàn của X.
Hưởng cùng với Bình Ruồi gom tiền của các đại gia có tội, các chủ ngân hàng để lấy ngân sách đi mua phiếu, để hối lộ, để khống chế các trung ương ủy viên và đại biểu quốc hội và tập thể Bộ Chính trị.
Hưởng thông minh, sắc sảo đến mức khi Hưởng tạm lui về sân sau, phần công việc của Hưởng đã san cho cả Tô Lâm và Nguyễn Chí Vịnh mà hai nhân vật này cũng không thể làm được như Hưởng.
Con trai tướng Hưởng là Nguyễn Hoàng Linh. Linh sinh năm 1971, học không hết cấp 3 vì lêu lổng. Hưởng phải đưa lên nhờ Tòng thị Phóng (lúc Tòng Thị Phóng đang là Chủ Tịch Sơn La) để Linh học hết bổ túc văn hóa lấy bằng trung học. Bà Phóng bị Hưởng khống chế vì một số vấn đê liên quan đến lý lịch.
Linh đã lái xe đâm chết một người ở ngã 4 Phùng Hưng và Trần Phú nhưng sau đó hồ sơ được làm sạch, đưa người khác vào thế chỗ. Hiện nay Linh đã là Cục phó thuộc Tổng cục Tình báo (Tổng cục 5).
Trước khi làm việc cho ngành công an - Cục An Ninh Chính Trị 1 (A35), Linh từng làm việc tại Trung Tâm Báo Chí Bộ Ngoại Giao. Linh lấy tiền hướng dẫn báo chí nước ngoài mà không nộp cho cơ quan. Nhưng mỏ quýt dày cho móng tay nhọn. Trước khi bầu Trung Ương, Trung Tâm cho người lên đòi tiền bà Hiền, vợ tướng Hưởng và bà Hiền buộc phải trả nợ thay Linh vì sợ ảnh hưởng đến bầu bán. Mặc dù không nhiều nhưng cũng cố tỏ ra hoàn cảnh, trả nhiều lần, mỗi lần vài chục triệu.
Linh giỏi gái và cờ bạc.
Nếu có dịp, chúng tôi sẽ giới thiệu thêm về bà Phóng trong mối phụ thuộc tướng Hưởng.
Về vai trò của Bộ Trưởng Công An Trần Đại Quang.
Quang quê gốc Nam Định, họ hàng với nguyên Thứ Trưởng Giáo Dục Trần Văn Nhung nhưng bố Quang sang Kim Sơn Ninh Bình ở nhà vợ. Bố Quang mất sớm, anh em Quang được họ hàng giúp đỡ. Quang chu đáo việc thờ cúng và họ hàng. Hàng năm, giỗ bố Quang thì mời rất đông người về ăn tận Ninh Bình. Họ hàng nhà Quang có tới 7 người tu để hồi hướng công đức cho anh em nhà Quang và vì thế trong con đường sự nghiệp Quang cũng gặp may mắn.
Hàng tháng, nhóm đồng hương Kim Sơn vẫn tụ họp ngày 3 âm lịch hàng tháng tại số 1 Ông Ích Khiêm để bàn cách trợ giúp đăng thông tin có lợi cho Quang.
Trong ngành công an, việc tốt nghiệp trường cao đẳng ngoại ngữ công an ở Sóc Sơn thường không được trọng dụng. Rồi thì việc làm cho Cục A16, cục chống phản gián Trung Quốc cũng không được ưu ái như cục chống phản gián Mỹ. Nhưng Quang vẫn nhanh chóng lên được chức Tổng Cục Phó An Ninh.
Khi quy hoạch nhân sự năm 2006, không có chân cho Quang vì Tổng Cục An Ninh khi đó, chỉ quy hoạch lên thứ trưởng là trung tướng Thi Văn Tám. Nhưng rồi, Cao Ngọc Oánh ngã ngựa. Quang thế chân Cao Ngọc Oánh bên Tổng Cục Cảnh Sát.
Khi Lê Thế Tiệm không vào được Ban Bí Thư, và rồi về hưu. Dàn Thứ Trưởng cũ có Nguyễn Khánh Toàn, Nguyễn Văn Hưởng cũng về, Trương Hòa Bình thì sang Tòa Tối Cao. Dàn thứ trưởng đàn em mới lên như Phạm Minh Chính, Phạm Quý Ngọ, Tô Lâm, Bùi Nam thì chưa vào Trung Ương. Chỉ còn hai người là Quang và Đặng Văn Hiếu. Đặng Văn Hiếu chỉ là dân văn phòng, không có con. Chỉ có cậu con nuôi làm ở Công An Hoàn Kiếm nên cũng chả chạy đua. Vì thế Quang một mình một ngựa, một đường.
Chưa bao giờ Đại Quang lại là Bộ trưởng tiền bạc như bay giờ. Quang rất sợ nhân viên kiện chính danh về tuổi tác. Đinh Văn Hùng, cựu Bi Thư Ninh Bình là ngươi giúp chứng nhận tuổi tác cho Quang từ 1950 thành 1956. Quang bị đánh và Hùng chịu trận. Hùng bị kỷ luật, về hưu sớm. Hùng liên quan đến vụ buôn lậu trống đồng cổ. Nguyễn Đức Nhanh và Chung Con đánh vụ này.
Nhiều người có công bảo vệ Quang và dựng Quang lên như ông Sáu Khải, tướng Ba Toàn đến nay phải thất vọng hoàn toàn về con người Quang.
Quang đưa em ruột là Trần Quốc Tỏ, trong vòng 4 năm, từ anh đội phó lên làm Tổng Cục Phó Cảnh Sát và mới đây nhất, Tỏ đã được luân chuyển làm phó bí thư tỉnh ủy Thái Nguyên.
Chẳng hiều là Tổng Bí Thư, Chủ Tịch Nước và Trung Ương có biết những điều này không?
Chính Đại Quang cũng chỉ đạo khổi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Đặng Thị Hoàng Yến khi Yến đã yên vị ở Mỹ. Quang khởi tố để làm hài lòng anh Ba X. Vì một số lý do an toàn mà không thể công khai ở đây tại thời điểm này, nhưng cuối cùng kế hoạch đó đã không thực hiện được.
Khi Quang làm Thứ Trưởng phụ trách phía Nam, Quang cầm của Văn Thanh Liêm, Tổng Giám Đốc Sabeco khoảng 100 tỷ. Vì thế mà Liêm làm thất thoát 500 tỷ vẫn không sao.
Quang có một đệ tử là Phan Văn Anh Vũ, sinh năm 1975 ở công ty 79 hay còn gọi là Vũ Nhôm. Quang đưa Vũ vào ngành công an với quân hàm trung tá an ninh. Cấp cho xe Mercedes biển xanh 80B. Vũ chuyên thu tô ở miền Trung cho Quang.
Quang còn có người em rể vợ gọi là Út, ở miền Nam ra, chuyên độc quyền khai thác cát vàng ở Phú Thọ. Ai nhảy vào đều bị bắt. Mỗi ngày kiếm khoảng 2 tỷ. Không phải nộp đồng thuế nào.
Quang đưa Bùi Ngọc Phi, phó giám đốc Công An Hưng Yên về làm giám đốc Hải Dương. Cả ban thường vụ tình phản đối, Quang đưa về bằng được.
Ở Hưng Yên, Phi nổi tiếng bảo kê cho cờ bạc và xã hội đen. Gặp Phi thì gặp ở sân golf dễ hơn ở nơi làm việc. Chả thế mà vụ việc Công An Hải Dương bị đền cho chủ bán bạch tuộc thì rồi xã hội đen trả thù bằng cách đổ xăng lên số bách tuộc gần đây ở Hải Phòng. Vụ này do Phi đạo diễn.
Quang đưa Khoa béo, gốc Ninh Bình, về bổ xung làm phó giám đốc Công An Hưng Yên. Khoa béo bị dính phốt chạy án cùng Lê Nam (con ông Lê Tẩu) trong vụ PMU18. Nhưng rồi Lê Nam vẫn được lên tướng. Khoe béo cũng vào được quy hoạch rồi chạy từ Cục Bảo Vệ Chính Trị sang Cục An Ninh Kinh Tế. Rồi từ trưởng phòng, Quang đưa về Hưng Yên.
Như nói ở trên, Quang gốc Nam Định. Nên cùng với Phan Văn Vĩnh, Quang và Vĩnh quyết định tất cả các án cho đến nhân sự. Nếu như Lê Hồng Anh bị cho là không có chuyên môn, phụ thuộc vào dàn đệ tử và cấp phó, Lê Hồng Anh chỉ ăn tiền tổ chức nhân sự (hay còn gọi là tiền chạy chức) thì Quang ăn tất. Từ án cho đến đến chức. Lê Quý Vương hay Tô Lâm cũng cay lắm nhưng vì có cùng chung một chủ nên phải ra mặt vui vẻ.
Kết hợp với Trần Công Phàn (phụ trách án hình sự) và Bùi Mạnh Cường (phụ trách án kinh tê) là hai Viện Phó Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cáo dân gốc Nam Định, 4 người này khống chế tất cả án ở Việt Nam. Bỏ đi tất cả án tham nhũng, kinh tế liên quan đến tập đoàn Ba X và những người quanh họ. Bắt những ai không phải của họ.
Trước đây thì còn có thêm Hoàng Nghĩa Mai. Nay Hoàng Nghĩa Mai nghỉ ở Viện Kiểm Sát thì được Trần Đại Quang và Ba X đưa sang làm trợ lý cho Út Anh. Mặc dù Út Anh đã có Trung Tướng Thanh Hoa là trợ lý về tư pháp thì cần gì Hoàng Nghĩa Mai? Các trợ lý khác rất khó chịu về điều này. Bản thân Ban Tổ Chức Trung Ương bị ép.
Nhưng Hoàng Nghĩa Mai là cánh tay nối dài sang bên Đảng của Ba X. Ai cũng biết, chuyện nội bộ của Đảng là do Út Anh điều hành chứ không phải Tổng Lú. Và như vậy, có Hoàng Nghĩa Mai ở đó Ba X yên tâm. Hoàng Nghĩa Mai còn có cô bồ tên Hoa, vụ trưởng một vụ ở Viện Kiểm Sát Nhân Dân Tối Cao. Điều này ở Viện ai cũng biết.
Nhân đây nói thêm về quan hệ Ba X và Út Anh qua lời con gái anh Ba X. Ba Phượng nói: mọi người cứ nói Ba với chú Út mâu thuẫn nhưng thực chất Ba và Chú Út tuy hai là một, tuy một là hai. Cái sẹo trên mặt Ba là do Chú Út trở xe máy đi nhậu về bị tai nạn.
Vì thế, tiền thì Ba X cầm, chính trị thì Út điều hành. Đất nước nằm trong tay ai?
Về phần Đại Quang, bản thân Đại Quang thì vẫn mơ hồ và tham vọng về lời hứa của anh Ba đưa lên làm Thủ Tướng.
Nhưng còn một lời thề danh dự nữa của anh Ba X mà Quang không biết, khi quân của Quang vừa bắt Kiên Bạc: Có 3 người, kể cả quỳ xuống lạy Ba X, cũng không bao giờ bỏ qua và cân nhắc. Đó là Đại Quang, tội dám phản bội; Bá Thanh, tội dám định lật và coi thường Ba X; Vương Đình Huệ, tội dám đánh vào sân sau của Ba là đòi truy thu thuế hơn 1000 tỷ đồng của Dầu Khí (PVN) khi Ba X đã hứa mồm rằng cho để lại PVN chi tiêu riêng. Huệ con dám truy thu và tính lại thuế của TCT xăng dầu (Petrolimex) vì đây là sân sau của Ba X và của Sinh Hùng. Sinh Hùng thì còn quy cho Vương Đình Huệ là án cháo đá bát…
Cũng dễ hiều khi chính Quang chỉ đạo bắt Kiên Bạc, nhưng ngay sau đó lại giao việc điều tra cho Phạm Quý Ngọ. Việc giao vụ án Kiên Bạc cho Ngọ để gửi thông điệp đến cho anh Ba: Tôi xin lỗi, không biết đây là sân sau thực sự của anh, giờ biết rồi nên tôi để đệ tử của anh là Ngọ toàn quyền quyết định. Mong anh yên tâm. Bản thân Quang là người đầu tiên được báo về lời khai của Dương Chí Dũng là Ngọ chỉ đạo trốn nhưng rồi vụ án này lại được giao cho Ngọ. Vì còn một bí mật nữa là chính Anh Ba X dùng máy điện thoại của một vệ sĩ riêng điện trực tiếp cho Dương Chí Dũng nói: Chú lánh đi một thời gian.
Tất cả các quyết định của Quang đều không cắt nghĩa được logic, tại sao lại để Ngọ điều tra vụ án Dương Chí Dũng và Kiên Bạc.
Đêm bắt Kiên Bạc, nhà riêng anh Ba ở Phan Đình Phùng sang đèn cả đêm để anh Ba bàn mưu tính kế với thuộc hạ. Ngay sau khi bắt Kiên, rất nhiều nhân sự đã phải bỏ đi nước ngoài để nằm chờ anh Ba tài giỏi ở nhà giàn xếp. Kể cả em Phượng nhà anh Ba cũng phải bỏ đi.
Dàn đệ tử này thậm chí đã làm sẵn hộ chiếu Nam Phi, nếu có biến thì sẽ qua Nam Phi.
Sau khi bắt Kiên Bạc, Bình Ruồi ý thức được sự nguy hiểm nên đã sụt gần 5kg. Bản thân Ngọ đã từng khoe với nhiều người: Thẳng Bình ruồi xin gặp tao 3 lần mà tao chưa cho gặp.
Thế rồi việc gì đến phải đến, Bình đã nộp cho Ngọ ở nước ngoài khi Ngọ đi chữa bệnh với số tiền khoảng 10 triệu USD. Thế là trong cáo trạng, Ngọ và Hoàng Nghĩa Mai gạt tất cả trách nhiệm của Thống Đốc trong các vụ án liên quan đến ngân hàng.
Thêm nhân vật nữa cần công khai.
Chúng tôi xin cung cấp thêm về một nhân vật trợ giúp đặc lực cho Ba X, đó là Phan Trọng Kính.
Phan Trọng Kính, thư ký của ông Đỗ Mười, mặc dù đã ngoài 80 tuổi nhưng vẫn rất năng nổ ủng hộ Ba X. Kính đến gặp Tổng Lú, truyền đạt ý kiến ông Đỗ Mười, yêu cầu Tổng Lú nghỉ và nhường lại chức Tổng Bí Thư cho Ba X.
Điều này Ông Đỗ Mười không hề biết. Ông Đỗ Mười già yếu và ít đi lại. Kính thường đi lại và hoạt động nhân danh ông Đỗ Mười. Sẽ như thế nào đây nếu ông Đỗ Mười biết được chuyện này?
Ba X trả công kính bằng 4 cái biệt thự.
Thưa ông Tổng Lú, 90 triệu người dân đóng thuế để một thằng phá và nó nuôi đám của nó. Đất nước tan nát và khánh kiệt rồi. Ông không thể mũ ni che tai. Không phải nước tới chân thì ông mới nhảy đâu. Nước nó ngập đầu ông rồi.
Trong khi Trung Quốc xâm lược như vậy, ông trốn chui chốn lủi đi đâu? Đến chuyện trong nước cũng chả thấy ông đâu.
Ông nhiều chữ thì về làng dạy hoc chứ ông đừng mang cái lý thuyết giáo điều Marxism Leninism của ông, với cái đầu lú lẫn dẫn cả dân tộc này xuống hố nữa.
Trong thời gian tới, nếu điều kiện cho phép chúng tôi sẽ tiếp tục công khai về những thủ đoạn của tập đoàn độc tài tham nhũng đục khoét này.
Còn tiếp...
(Sưu tầm)